Thầy Park Hang-seo, hình mẫu lý tưởng được các học trò yêu quý

Các cầu thủ là của tôi, tôi chọn họ và tôi chịu trách nhiệm về họ. Cũng như chúng ta làm cha mẹ thì nên có trách nhiệm với sai lầm của con cái… Nhưng nhiều khi cha mẹ cũng cần điểm tựa là con. Tôi là huấn luyện viên có lúc tôi phải dựa vào họ
Ảnh bởi VnExpress/Minh Kha

Chúng ta đã quá gần gũi với cái tên Park Hang-seo, một huấn luyện viên đã đưa đội tuyển bóng đá Việt Nam vươn ra châu lục. Những chiến tích tuyệt vời mà ông cùng các học trò mình làm được đã ghi lại một cảm xúc khó phai trong lòng người hâm mộ. Thầy Park trở thành một hiện tượng cho nền bóng đá nước nhà và nỗi “dè chừng” của những đối thủ cạnh tranh khác. HLV Park Hang-seo một hình ảnh người thầy luôn tình cảm, tận tụy trên màn ảnh cũng là một người cha luôn quan tâm đến những đứa con của mình. Bởi đó, ông nhận được tình cảm yêu quý cách đặc biệt từ các học trò và sự cảm mến từ người hâm mộ. Đến thời điểm hiện tại, những điều thầy Park Hang-seo làm vẫn luôn là một dấu ấn không phai và là hình mẫu lý tưởng được các học trò yêu quý.

Park Hang-seo một huấn luyện viên bóng đá người Hàn Quốc và hiện tại là huấn luyện viên trưởng cho đội tuyển bóng đá nam và U23 Việt Nam vào tháng 10 năm 2017. Cũng từ chính thời điểm này, thầy Park đã giúp cho đội tuyển bóng đá Việt Nam bước sang một trang mới, trong đó nửa trang là dành cho ông. Chính vị huấn luyện viên người Hàn Quốc đã nhem lại ngọn lửa niềm tin sắp tắt, thất vọng trước những thất bại và một bước lội ngoạn ngục với những chiến tích tuyệt vời.

Ảnh từ bài viết của tác giả Nhật Linh – Minh Anh trên vietnamnet.vn

HLV Park Hang-seo không chỉ là một người thầy với vai trò là người cầm quân mà còn là một người cha luôn quan tấm đến những đứa con của mình. Chia sẻ với VnExpress hồi tháng 01/2018, thầy Park đã khóc khi nói về các học trò: “Các cầu thủ là của tôi, tôi chọn họ và tôi chịu trách nhiệm về họ. Cũng như chúng ta làm cha mẹ thì nên có trách nhiệm với sai lầm của con cái… Nhưng nhiều khi cha mẹ cũng cần điểm tựa là con. Tôi là huấn luyện viên có lúc tôi phải dựa vào họ.” (Trích từ bài viết của tác giả Vân Anh, nguồn VnExpress)

Với những chia sẻ ngắn ngủi đủ để ta có thể cảm nhận được tình cảm yêu thương các học trò như những đứa con của mình là như thế nào. Ông không phải là một người có sự nổi bật về ngoại hình, nhưng chính những phẩm chất đáng quý từ một vị huấn luyện viên, một người cha đã rút ngắn đi mọi khoảng cách, rào cản về mặt ngôn ngữ. Có thể, tình cảm là thứ tuyệt vời nhất để cảm nhận bằng trái tim, thông qua những hành động chân thành mà đôi khi không từ ngữ nào có thể miêu tả được.

Chúng ta dễ dàng thấy được một thầy Park rất gần gũi trong các buổi tập thông qua những hình ảnh được lan truyền trên các trang mạng xã hội hoặc trên trang cá nhân của những cầu thủ. Một người thầy rất đỗi tận tình, quan tâm đến những vết thương, những cái khoác vai ân cần và thậm chí là cái tựa vào lưng học trò mình để ngủ,…

Hậu vệ Đình Trọng đã đăng tải hình ảnh HLV Park mát-xa chân cho mình sau một trận đấu tại ASIAD 2018 lên instagram, với dòng chia sẻ “Người thầy có tâm”. Thủ môn Bùi Tiến Dũng cũng có những chia sẻ về vị huấn luyện viên của mình: “Thầy quan tâm đến mọi điều của bọn em từng bữa ăn đến giấc ngủ…” (Trích từ bài viết của tác giả Vân Anh, nguồn VnExpress)

Thầy Park luôn dành một tình cảm, sự quan tâm cách đặc biệt dành cho các học trò như những gì ông đã chia sẻ về trách nhiệm của một người trên cương vị là huấn luyện viên trưởng. Một người thầy nghiêm túc trên sân tập cũng là người bạn thân thiết với các cầu thủ. Ông vẫn thường trêu đùa các học trò của mình bằng những hình vô cùng hài hước khi cùng chơi đá bóng, selfie hay mừng sinh nhật.

Tờ Chosun của Hàn Quốc viết thế này: Không chỉ đích thân xoa bóp bàn chân cho các cầu thủ bị thương, ông còn đích thân viết thư tay cho các học trò vào ngày sinh nhật của họ. Nhờ phong cách lãnh đạo thân tình, các cầu thủ xem ông như một người cha.”

HLV Park Hang-seo, nhà cầm quân đội tuyển bóng đá Việt Nam rất đơn sơ, chân thành và tràn đầy tình yêu thương. Chính sự tận tình đó, có lẽ là ngọn lửa truyền cảm hứng, sức mạnh và cả ý chí giúp cho đội tuyển Việt Nam thêm tinh thần để chiến đấu hết mình qua những trận đấu, những lần chạm trán với những đối thủ mạnh. Căng thẳng, áp lực chỉ những người trong cuộc mới có thể hiểu hết được, nhưng bởi tình cảm đong đầy của người thầy đã giúp các cầu thủ vươn lên và mang về nhũng chiến tích vẻ vang.

Ảnh từ bài viết của tác giả Anh Nhật trên vietbao.vn

Hình ảnh nhảy lên vỡ òa vì vui sướng sau mỗi lần học trò mình phá lưới hay những lúc yếu mềm phải giấu mặt đi vì không dám xem những pha đá phạt quyết định. Thầy Park cũng không ngần ngại lên tiếng bênh vực học trò của mình khi bị chơi xấu, sẵn sàng tranh cãi với trọng tài hay huấn luyện viên đội bạn.

HLV Park Hang-seo như một hiện tượng cho nền bóng đá Việt Nam khi liên tục tạo ra những cơn sốt giúp đội tuyển U23 Việt Nam giành được ngôi vị Á quân châu lục và vô địch AFF Cup 2018. Ông đã làm nên kỳ tích và ghi dấu ấn đặc biệt trong lòng người hâm mộ. Giờ đây, mọi người không chỉ hâm mộ đội tuyển Việt Nam mà còn cảm mến vị huấn luyện viên đặc biệt này.

Những điều thầy Park có không chỉ đơn thuần là những chiến thuật linh hoạt, mà ông còn sở hữu cho mình một phong cách lãnh đạo tài tình, có khả năng gắn kết các cầu thủ và một nhà tâm lý tài ba biến đội hình thành một gia đình. Đây không phải bất kỳ nhà cầm quân nào cũng có được.

Chính thầy Park đã nhen lại ngọn lửa bóng đá Việt Nam, khi mọi niềm tin dường như đang vụt tắt. Bằng chính tài năng thầy đã giúp cho nền bóng đá Việt Nam ghi dấu ấn mạnh mẽ, là hình mẫu lý tưởng được các học trò yêu quý và chiếm trọn trái tim người hâm mộ bằng sự chân thành đáng kính.

Nguyễn Trường

Trầm cảm là gì?

Mọi người đôi khi cảm thấy buồn. Nhưng những cảm giác này thường ngắn ngủi và vượt qua trong vòng một vài ngày. Khi bạn bị trầm cảm, nó ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày, các chức năng vận hành, và gây đau đớn cho cả bạn và những người quan tâm đến bạn. Trầm cảm là một bệnh thông thường nhưng nghiêm trọng. 

Mọi người đôi khi cảm thấy buồn. Nhưng những cảm giác này thường ngắn ngủi và vượt qua trong vòng một vài ngày. Khi bạn bị trầm cảm, nó ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày, các chức năng vận hành, và gây đau đớn cho cả bạn và những người quan tâm đến bạn. Trầm cảm là một bệnh thông thường nhưng nghiêm trọng. 

Nhiều người bị bệnh trầm cảm không bao giờ tìm cách điều trị. Nhưng phần lớn, thậm chí những người có suy thoái nghiêm trọng nhất, có thể bình phục lại tốt hơn với những trị liệu.

Một số hình thức rối loạn trầm cảm. 

Rối loạn trầm cảm chủ yếu (Major depressive disorder) triệu chứng nặng, ảnh hưởng đến khả năng làm việc, ngủ, học tập, ăn, và tận hưởng cuộc sống.

Rối loạn tâm trạng chán nản (Persistent depressive disorder – PDD) dai dẳng kéo dài trong ít nhất 2 năm. Một người được chẩn đoán mắc chứng rối loạn trầm cảm dai dẳng có thể có các giai đoạn trầm cảm nặng cùng với thời gian các triệu chứng ít nghiêm trọng, nhưng các triệu chứng phải kéo dài trong 2 năm. 

Một số hình thức của bệnh trầm cảm là hơi khác nhau, hoặc họ có thể phát triển trong những trường hợp đặc biệt.

Trầm cảm tâm thần, xảy ra khi một người có trầm cảm nặng, cộng với một số hình thức rối loạn tâm thần, chẳng hạn như có làm ảnh hưởng đến niềm tin sai lệch hoặc méo mó với thực tế, hoặc nghe hoặc nhìn thấy những điều gây bấn loạn mà những người khác không thể nghe hoặc nhìn thấy. 

Trầm cảm sau sinh, đó là nghiêm trọng hơn nhiều so với “baby blues” (trạng thái ủ rủ) kinh nghiệm mà nhiều phụ nữ sau khi sinh, khi nội tiết tố và những thay đổi về thể chất và trách nhiệm mới của chăm sóc cho một trẻ sơ sinh có thể được áp đảo. Người ta ước tính rằng 10 đến 15 phần trăm phụ nữ bị trầm cảm sau khi sinh sau khi sinh. 

Rối loạn tình cảm theo mùa (SAD), được đặc trưng bởi sự khởi đầu của bệnh trầm cảm trong suốt những tháng mùa đông, khi có ánh sáng mặt trời tự nhiên ít hơn. Các trầm cảm nói chung gia tăng vào mùa xuân và mùa hè. SAD có thể được điều trị hiệu quả với liệu pháp ánh sáng, nhưng gần một nửa trong số những người có SAD không phục hồi tốt với chỉ liệu pháp ánh sáng. 

Rối loạn lưỡng cực, còn được gọi là bệnh hưng-trầm cảm, không phải là phổ biến như trầm cảm hoặc rối loạn trầm cảm dai dẳng. Rối loạn lưỡng cực được đặc trưng bởi chu kì thay đổi, từ tâm trạng lên thật cao (hưng cảm) xuống mức thấp cực kỳ (trầm cảm). 

Nguyên nhân 

Có nhiều khả năng, trầm cảm là do sự kết hợp của yếu tố di truyền, sinh học, môi trường và tâm lý.

Bệnh trầm cảm là rối loạn của não bộ. Công nghệ hình ảnh não, chẳng hạn như hình ảnh cộng hưởng từ (MRI), đã chỉ ra rằng não bộ của những người bị trầm cảm nhìn khác hơn so với những người không bị trầm cảm. Các bộ phận của não liên quan đến tâm trạng, suy nghĩ, giấc ngủ, ăn không ngon, và hành vi xuất hiện khác nhau. Tuy nhiên, những hình ảnh này không tiết lộ lý do tại sao trầm cảm đã xảy ra. Họ cũng không thể được sử dụng để chẩn đoán trầm cảm. 

Một số loại trầm cảm có xu hướng trong gia đình. Tuy nhiên, trầm cảm cũng có thể xảy ra ở những người không có lịch sử gia đình có bệnh trầm cảm. Các nhà khoa học đang nghiên cứu các gen nhất định có thể làm cho một số người dễ bị trầm cảm. Một số nghiên cứu di truyền học cho thấy rằng nguy cơ trầm cảm là kết quả của sự ảnh hưởng của một số gen hoạt động cùng với môi trường hoặc các yếu tố khác. Ngoài ra, chấn thương tâm lý như, mất một người thân yêu, một mối quan hệ khó khăn, hoặc bất kỳ tình huống căng thẳng có thể gây ra một giai đoạn trầm cảm. Giai đoạn trầm cảm có thể xảy ra có hoặc không có sự kích thích rõ ràng.

Các dấu hiệu và triệu chứng

“Tôi thực sự gặp khó khăn để ra khỏi giường vào buổi sáng. Tôi chỉ muốn giấu dưới tấm chăn và không nói chuyện với bất cứ ai. Tôi không muốn ăn, tôi sụt cân rất nhiều, và mất đi niềm vui. Tôi rất thường xuyên mệt mỏi, và không ngủ ngon vào ban đêm. Nhưng tôi biết tôi phải tiếp tục đi làm bởi vì tôi có một công việc. Cảm giác như không thể làm gì, như không có gì được thay đổi hoặc trở nên tốt hơn.”

Những người bị bệnh trầm cảm, tuy không phải tất cả, có các triệu chứng tương tự như trên. Mức độ nghiêm trọng, tần số, và thời gian của các triệu chứng khác nhau tùy thuộc vào từng cá nhân và bệnh tật đặc biệt của mình. 

  • Dai dẳng buồn, lo lắng, hoặc cảm giác “trống rỗng”
  • Cảm giác tuyệt vọng hay bi quan 
  • Cảm giác tội lỗi, vô dụng, hoặc bất lực 
  • Dễ bị kích thích, bồn chồn 
  • Mất quan tâm trong hoạt động hoặc sở thích đã từng ham thích, bao gồm cả quan hệ tình dục 
  • Mệt mỏi và giảm năng lượng
  • Khó tập trung, ghi nhớ chi tiết, và ra quyết định 
  • Mất ngủ, tỉnh táo vào buổi sáng sớm hoặc ngủ quá nhiều 
  • Ăn quá nhiều, hoặc mất cảm giác ngon miệng 
  • Ý nghĩ tự tử, tự tử 
  • Đau nhức hoặc đau đầu, đau bụng, hoặc các vấn đề tiêu hóa không dễ dàng ngay cả với điều trị. 

Chẩn đoán 

Trầm cảm, thậm chí các trường hợp nghiêm trọng nhất, có thể được điều trị hiệu quả. Bước đầu tiên để nhận được điều trị thích hợp là đến một bác sĩ hoặc chuyên gia sức khỏe tâm thần. Một số loại thuốc, và một số bệnh như virus hoặc rối loạn tuyến giáp, có thể gây ra các triệu chứng giống như bệnh trầm cảm. Một bác sĩ có thể loại trừ những khả năng này bằng cách làm một bài kiểm tra kỳ thi, phỏng vấn, và qua thí nghiệm vật lý. Nếu bác sĩ không tìm thấy các yếu tố y khoa có thể gây ra trầm cảm, bước tiếp theo là đánh giá tâm lý. 

Bác sĩ có thể giới thiệu bạn đến một chuyên gia sức khỏe tâm thần, những người cần thảo luận với bạn bất kỳ tiền sử gia đình của bệnh trầm cảm hoặc rối loạn tâm thần khác, và có được một lịch sử đầy đủ các triệu chứng của bạn. Bạn nên thảo luận khi các triệu chứng bắt đầu, chúng đã kéo dài bao lâu, mức độ nghiêm trọng, và liệu chúng đã có xảy ra trước đây, và nếu như vậy, làm thế nào được điều trị. Các chuyên gia sức khỏe tâm thần cũng có thể hỏi nếu bạn đang sử dụng rượu hoặc ma túy, và nếu bạn đang nghĩ về cái chết hoặc tự sát. 

Các bệnh khác có thể xảy đến trước trầm cảm, và khiến gây ra nó, hoặc là hậu quả của nó. Tuy nhiên, trầm cảm và các bệnh khác tương tác khác nhau ở những người khác nhau. Trong mọi trường hợp, bệnh xảy ra đồng thời cần phải được chẩn đoán và điều trị. 

Rối loạn lo âu, rối loạn như căng thẳng sau chấn thương (PTSD), rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn hoảng sợ, ám ảnh xã hội, thường đi kèm với trầm cảm. PTSD có thể xảy ra sau khi một người trải qua một sự kiện đáng sợ hay thử thách, chẳng hạn như một cuộc tấn công bạo lực, bạo hành, lạm dụng, thiên tai, tai nạn, khủng bố, chiến tranh. Người trải qua PTSD đặc biệt dễ rơi vào trầm cảm. 

Lạm dụng rượu và chất gây nghiện khác cũng có thể gây ra trầm cảm. Nghiên cứu cho thấy rối loạn tâm trạng và lạm dụng chất thường xuất hiện cùng nhau. 

Trầm cảm cũng có thể xảy ra với các bệnh nội khoa nghiêm trọng khác như bệnh tim, đột quỵ, ung thư, HIV / AIDS, tiểu đường, và bệnh Parkinson.

Bài viết không nhằm xác nhận hoặc thay thế cho lời khuyên, chẩn đoán hoặc điều trị chuyên nghiệp. Hãy tham khảo lời khuyên của chuyên gia sức khỏe tâm thần hoặc dịch vụ y tế chuyên môn nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào.

bởi Dr. Lê Thành Tuấn, Ph. D. Clinical Psychology
Nguồn: tamvan.org

Tấm bằng Đại Học – bạn có đang thờ nó?

Nhiều học sinh, sinh viên tìm đến con đường tự tử không chỉ vì những áp lực trước việc học mà còn là sự vô tâm, lòng tham và ích kỷ của cha mẹ đối với con cái. Còn quá non trẻ để các em có thể gánh căn bệnh thành tích, những vô cảm, sĩ diện và hậu quả là những đau thương, hối hận cũng đã muộn.
Ảnh minh họa trên giaoduc.net.vn

Ngày tốt nghiệp đại học, một ngày trong số rất nhiều ngày đặc biệt trong cuộc đời của những ai đã từng là sinh viên. Cầm trên tay mình tấm bằng đại học như bao người bạn khác, không ai có thể che giấu được niềm vui sướng mà còn là niềm tự hào của gia đình. Từ giây phút đó, hành trình sinh viên chính thức khép lại, cuộc đời bước sang một ngã rẽ khác, “thất nghiệp” là khoảng thời gian mà ai cũng đã từng phải đối diện để rồi nhận ra bằng đại học đôi khi không là tất cả.

Nhiều bạn sinh viên khi ra trường phải đi làm trái ngành, đó là một câu chuyện quá đỗi bình thường và không còn xa lạ giữa xã hội hiện nay. Có thể là do không tìm được một công việc theo đúng chuyên ngành đã học, hoặc có thì không đủ kinh nghiệm đáp ứng được yêu cầu từ nhà tuyển dụng, sinh viên mới ra trường thì cái duy nhất có chính là kiến thức và tấm bằng đại học.

Cũng có thể là do muốn tìm một công việc theo đam mê, sở thích hơn là đúng với chuyên ngành. Thế thì chẳng phải là đã phí những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường sao? Không sao cả, dù bạn làm đúng chuyên ngành hay rẽ sang hướng đi khác thì những năm tháng đại học đã cho bạn trải nghiệm một thời sinh viên và kiến thức.

Nhiều bạn sinh viên không được quyền lựa chọn chuyên ngành mình thích, trường đại học mong muốn vì sự áp đặt từ phía gia đình. Nên khi tốt nghiệp, sự trưởng thành và bản lĩnh cho phép bạn tự quyết định con đường mình muốn đi.

Mặc dù sống trong xã hội hiện đại, nhưng vẫn còn nhiều gia đình giữ nếp truyền thống, con cái phải luôn nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ. “Nghe dạ, bảo vâng” khiến cho những đứa con bị kìm hãm khả năng giải quyết vấn đề, tạo thói quen ỷ lại và không có sự trưởng thành trong cuộc sống. Điều đau khổ nhất chính là chúng mất đi sự tự do, không được làm điều mình mong muốn và rồi đến một lúc nào đó hậu quả sẽ không ai có thể ngờ được.

Ảnh bởi Sasha Freemind trên Unsplash

Cách đây hơn 10 năm, một gia đình vốn dĩ rất hạnh phúc trong mắt của nhiều người, họ có được những đứa con rất ngoan và lễ phép. Không ai có thể ngờ một ngày người con trai lớn đã giết chết mẹ ruột của mình. Cậu là một chàng sinh viên rất ngoan, giỏi và luôn nghe theo những sắp đặt của bà, nhất là trong chuyện học. Người mẹ luôn mong muốn con trai mình trở thành một bác sĩ để gia đình có được một địa vị tốt hơn trong xã hội. Nhưng việc làm này của bà đã vô tình đẩy đứa con của mình vào đường cùng và cậu không có quyền lựa chọn cho những mong muốn riêng. Trong một lần đang ngồi viết email thì người mẹ tiến đến, một cuộc xung đột xảy ra chỉ bà không cho phép cậu cãi lời và phải tiếp tục trở thành một bác sĩ. Vì tức giận nên cậu đã đặt tay lên cổ mẹ mình rồi siết mạnh, vài giây sau buông tay ra và nghe tiếng bà ho khan. Sau đó, cậu rồi khỏi căn hộ và ra xe ngủ suốt đêm. Sáng hôm sau khi quay lại thì thấy mẹ mình đã tử vong.

Đây không phải là một câu chuyện đau lòng duy nhất về sự áp đặt của cha mẹ lên con cái, những trường hợp tương tự cũng đã xảy ra và là hồi chuông cảnh báo đến các bậc làm cha mẹ. Có khi cái chết không phải không phải người cha, người mẹ mà là sự ra đi mãi mãi của một người con khi không chịu được áp lực từ phía gia đình. Tấm bằng đại học bác sĩ đã đổi lấy sinh mạng của người mẹ và cuộc đời của người con. Tấm bằng đại học, bạn có thờ nó?

Nhiều học sinh, sinh viên tìm đến con đường tự tử không chỉ vì những áp lực trước việc học mà còn là sự vô tâm, lòng tham và ích kỷ của cha mẹ đối với con cái. Còn quá non trẻ để các em có thể gánh căn bệnh thành tích, những vô cảm, sĩ diện và hậu quả là những đau thương, hối hận cũng đã muộn.

Mỗi mùa thi bao giờ chúng ta cũng nghe đến những học sinh, sinh viên bị bắt vì gian lận trong thi cử, mang tài liệu vào phòng thi dù biết điều đó là cấm. Hậu quả thì ai cũng có thể đoán được, đình chỉ thi là điều đã được cảnh báo trước và là hình phạt cho những em cố tình vi phạm. Đó cũng là một thực trạng không chỉ xảy ra trong mỗi năm mùa thi tốt nghiệp, đại học đến mà là trong mỗi mùa thi học kỳ đều có tình trạng gian lận, nhưng mức độ phạt thì không quá nặng nề vì quy mô nhỏ hơn.

Ảnh bởi Ben Mullins trên Unspash

Nhưng dường như tấm bằng đại học vẫn là thứ duy nhất trong mắt của nhiều người nếu muốn có một công việc thực sự tốt. Chúng ta vẫn còn nhớ đến trường hợp 44 thí sinh được nâng điểm ở kỳ thi THPT quốc gia, tiền bạc không thể mua được sinh mạng con người, nhưng có thể mua được điểm số và thậm chí là một tấm bằng đại học, vì suy cho cùng nó cũng chỉ là một tờ giấy.

Hiện nay, chỉ cần một bước tìm kiếm, chúng ta có thể thấy rất nhiều thông tin làm bằng tốt đại học trên các trang mạng xã hội. Liệu tấm bằng đại học lại dễ dàng có được và không cần phải tốn quá nhiều thời gian lẫn công sức cho việc học?

Thực tế, ngày nay bằng cấp không phải là một vấn đề quá lớn, tùy thuộc vào công ty và môi trường làm việc. Kinh nghiệm, kỹ năng, kiến thức luôn là điều quan trọng và cần thiết cho bất cứ công việc nào. Cầm bằng đại học trên tay bằng chính năng lực của bản thân sẽ khiến bạn có được niềm vui và bạn có quyền tự hào về điều đó. Đừng vì muốn có được tấm bằng đại học, rạng danh dòng họ mà phải đánh đổi, hy sinh mạng sống của người thân vì phục vụ cái danh đó thì vô nghĩa và chúng ta cũng chỉ đang thờ cái danh, cái bằng đại học.

Cha mẹ đừng vì danh của gia đình và cướp đi quyền sống của con cái mình. Hãy luôn lắng nghe những suy nghĩ và chia sẻ tâm tư với con mình. Cha mẹ đã cho con cái cuộc đời thì phải cho chúng được quyền sống với cuộc đời đó.

Nguyễn Trường

Bạn đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Sự tồn tại cần phải có sự sống bên trong để điều khiển cái lớp vỏ được tồn tại bên ngoài. Cái sống động bên trong mới thật sự là cái tinh tuý, cái chất liệu của sự sống. 

Hamlet là nhân vật nổi tiếng của đại văn hào William Shakespeare. Không phải người ta đánh giá qua sự nổi tiếng của tác giả, mà họ nhận được cảm xúc từ câu chuyện xung quanh chàng hoàng tử Hamlet cùng với bối cảnh hoàng tộc, nơi chàng được sinh ra và cũng chính nơi đó đã làm cho anh có một mối thù gia tộc. Kẻ thù không ai khác chính là chú ruột của anh, Vua Claudius, người đã mưu phản, giết chết nhà vua, đoạt ngai vàng và người mẹ yêu dấu của anh.

Trải suốt nhiều đêm trăn trở với ý muốn trả thù và có lần anh đã tìm được cơ hội tiếp cận kẻ đoạt ngai vàng, nhưng anh đã không muốn ra tay, chỉ vì tên vua độc ác đang cầu nguyện và anh sợ rằng trả thù trong khi kẻ thù cầu nguyện thì linh hồn sẽ được lên thiên đàng, như vậy sẽ không xứng đáng với tội mưu sát cha mình. Ngược lại, vua Claudius nỗ lực tìm cách giết chàng để trừ hậu hoạ. Cuối cùng, ông ta đã thắng, khi tổ chức cuộc đấu kiếm giữa anh và Laertes. Nhà vua cho người tẩm thuốc độc vào lưỡi gươm và anh đã bị mũi kiếm tai hại đó kết liễu đời mình.

Trong bối cảnh xã hội luôn thay đổi, cái thiện và cái ác pha trộn vào nhau khiến chúng ta khó lòng phân biệt thật, giả. Chính vì vậy mà việc quyết định chọn cho mình lối sống thật sự là sống không đơn giản chút nào. Chúng ta đang tồn tại hay đang thật sự sống? Sự tồn tại hay là sự hiện hữu chỉ chứng minh một điều rằng tôi ở đây cùng với mọi người, chẳng khác nào sự tồn tại của một vật thể trống rỗng bên trong, và hoàn toàn vô dụng.

Sự tồn tại cần phải có sự sống bên trong để điều khiển cái lớp vỏ bên ngoài, và cái sống động bên trong mới thật sự là cái tinh tuý của sự sống. Hamlet đã từng sống hay chỉ tồn tại? Khi anh ta đã để vuột mất cơ hội hành động để dành lấy sự sống an toàn. Sự an toàn đó đã không đến với anh vì anh đã không nhìn thấy cơ hội lớn đó. Từ đó, cuộc đời Hamlet đã lâm vào hoàn cảnh tồn tại, và thân xác anh trở thành lớp vỏ bọc của sự hiện hữu, còn tâm trí anh đã mất đi sự tinh tế của một Hoàng Tử, vốn có thể trở thành vị vua cai trị đất nước mình.

Một câu chuyện kể rằng, có một người lính La mã cảm thấy cuộc sống quá khốn khổ, anh ta mất hết tinh thần, nhuệ khí, những ngày tháng trôi qua đối với anh chỉ là chuỗi ngày đau khổ. Anh lính đến xin phép vua cho anh được tự sát để kết liễu đời mình. Nhà vua nhìn anh và hỏi: Này, đã có lúc nào nhà ngươi thực sự sống chưa mà xin chết?” Có người đã định nghĩa: “Chết là không còn sống, không còn tồn tại trên đời”.

Nhưng sống không có nghĩa là chưa chết. Nó đòi hỏi một tiêu chuẩn cao hơn. Sống cần phải làm điều gì có ý nghĩa thật sự.

Các nhà nghiên cứu đã khảo sát ba thành phần: các vận động viên, những người trong nhà dưỡng lão, và các bệnh nhân trong cơn hấp hối. Thành phần thứ nhất thật sự sống trong thân thể khoẻ mạnh, thành phần thứ hai là sống đủ để sống và cuối cùng là những người chỉ “sống thoi thóp” chờ đợi giây phút qua đời. Có những người đang thực sự sống trong lý tưởng vững vàng, biết cống hiến khả năng của mình cho người, cho đời, những người khác thì ráng sống cho qua ngày và chỉ sống với chính mình, không quan tâm đến người khác. Cũng có những người chưa thật sự sống, những ngày tháng trôi qua trên mặt đất này cũng chỉ là những chuỗi ngày buồn nản và chán chường, như câu hỏi của vị vua trong câu chuyện: “Đã có lúc nào nhà ngươi thực sự sống chưa?”

Có thể chúng ta đã chịu đựng quá nhiều sự nghiệt ngã của một xã hội lừa dối, nhân phẩm con người bị coi khinh, xem mạng người rẻ hơn thau cám lợn và cuộc sống đó trở nên quen thuộc. Khi không còn ý chí đấu tranh cho sự sinh tồn, thì con người trong xã hội nghiệt ngã đó cũng chỉ là sự tồn tại, tồn tại trong sự thoi thóp của một đời người, trong im lặng và tiếp nhận những gì trước đây mình không chấp nhận.

Năng lực của sự sống không chỉ dựa vào cái thân xác hiện hữu, nhưng còn từ chất liệu đem lại sự sống. Sự sống đó tiềm ẩn bên trong, là động lực của sự sống. Cho dù phải đối diện với hoàn cảnh nào, dù nghèo, giàu, hay đối diện với nghịch cảnh khủng khiếp hơn, so với hoàn cảnh của chàng Hamlet, thì năng lực đó vẫn tồn tại trong một thân xác hay chết để tạo nên một thân xác có sự thay đổi, sống động, tinh tế và hướng thượng.

Câu hỏi Sống hay tồn tại? giúp cho chúng ta phải suy nghĩ, rồi quyết định hành động một cách khôn ngoan cho một cuộc đời có ý nghĩa. Chúng ta tồn tại, vì chúng ta sống. Không phải chúng ta sống vì chúng ta tồn tại.

Bạn thực sự nhận thấy mình đang sống hay đang tồn tại?

Trích từ Nguồn Tình Yêu

Tại sao các ngôi sao Kpop dễ bị trầm cảm

Tại SEOUL, các ngôi sao K-pop sở hữu cuộc sống mà mọi thanh thiếu niên đều ganh tị vì vẻ hào nhoáng và lối sống xa hoa của họ. Nhưng bức thư tuyệt mệnh của nam ca sĩ đã tự tử, của nhóm SHINee, thể hiện những tranh chiến bên trong và cuộc sống của họ bị nghiền nát vì trầm cảm.
Ảnh bởi Tuổi Trẻ

Trong thư, Jonghyun đã viết: “Trong tôi mọi thứ đã vỡ vụn. Căn bệnh trầm cảm gặm nhấm tôi, cuối cùng cũng đã nuốt chửng tôi. Và tôi không thể nào chống lại nó.

Tuy tự tin và tươi cười trên sân khấu, nhưng nhiều thần tượng K-pop, bao gồm Jonghyun, đã công khai chứng căng thẳng và trầm cảm mà họ luôn phải chịu đựng.

Cô gái Choa thuộc nhóm nhạc nữ AOA đã rời nhóm vì lý do trầm cảm và mất ngủ lâu ngày. Hani – thành viên nhóm EXID chia sẻ rằng cô đang lên kế hoạch để trở thành cố vấn sức khỏe tâm thần trong tương lai, với hy vọng giúp đỡ các thực tập sinh thường xuyên phải trải qua căng thẳng nghiêm trọng.

RM thuộc nhóm nhạc nam BTS từng cho biết: “Tôi đã từng suy nghĩ về một bình luận ác ý trên mạng: ‘Tôi không thích anh chàng này’. Chắc người đó thậm chí không hề nghĩ ngợi gì và chỉ cần 5 giây để gõ bình luận, nhưng tôi thì bị chìm trong mớ suy nghĩ suốt 5 giờ đồng hồ.”

Các chuyên gia cho rằng những người nổi tiếng thu hút sự chú ý của công chúng rất dễ bị trầm cảm vì nhiều lý do.

Kim Byung Soo, bác sĩ tâm thần tại Trung tâm y tế Asan có nhiều bệnh nhân là người nổi tiếng, cho rằng các trạng thái cảm xúc không ổn định và tách biệt danh tính là nguyên nhân chính khiến họ thường bị trầm cảm. Ông Kim nói “Các nghiên cứu tâm lý đã cho thấy những người nổi tiếng tham gia hoạt động sáng tạo và nghệ thuật có khả năng mắc bệnh trầm cảm cao hơn. Những người trong các ngành này dễ bị thay đổi tâm trạng và cảm xúc hơn người khác, đây là những yếu tố dẫn đến trầm cảm”

Bác sĩ Kim cũng cho biết người của công chúng phải trải qua sự tách biệt danh tính, một con người nhưng phải phân ra hai danh tính: “xã hội” và “thực tế”. Khi khoảng cách ngày càng lớn, do sự tăng trưởng không cân bằng của cái tôi “xã hội” được nuôi dưỡng bằng sự nổi tiếng vượt hơn ‘thực tế’, họ có thể mất đi bản chất thật sự của mình và phải phụ thuộc vào chiếc mặt nạ họ che đậy bên ngoài. Và một lúc nào đó họ sẽ tan nát bởi chính chiếc mặt nạ của mình.

Tranh của George Douglas

Một số nhóm nghệ sĩ K-pop, bao gồm Jonghyun, T-ara Jiyeon và Girl’s day Minah từng thú nhận cảm giác bị mất đi bản chất khi nỗ lực phục vụ công chúng.

Ông Kim nói rằng bước dẫn đến trầm cảm tiếp theo là sự cô lập – “tách rời khỏi mọi mối quan hệ của bản thân có trước đây”.
Bác sĩ Kim nói tiếp “Trở thành người nổi tiếng giống như băng qua một dòng sông mà bạn không bao giờ có thể quay trở lại. Một số người nghĩ rằng người nổi tiếng luôn được đám đông vây quanh, nhưng thật sự quan hệ cá nhân của họ rất hạn chế và ít ỏi. Rất khó để họ có mối quan hệ nghiêm túc với người khác, vì họ có xu hướng phòng thủ, cho rằng mọi người thích mình chỉ vì ngoại hình và danh tiếng. Điều đó khiến họ cô đơn và tự cô lập, ngay cả với bạn thân và gia đình.”

Park Sang Hee là bác sĩ tâm thần thuộc Trung tâm Tư vấn Sharon, cũng là thành viên nhóm nhạc nữ vào những năm 1990, cho ​​rằng người nổi tiếng thường bị trầm cảm vì cuộc sống không ổn định và cô lập.

Ảnh bởi pose.vn

Tuy người nổi tiếng rất dễ mắc bệnh tâm thần, nhưng họ phải hạn chế tiếp cận điều trị do sợ ảnh hưởng đến danh tiếng. Theo bác sĩ Kim, hầu hết người nổi tiếng bị trầm cảm rất ngại đến phòng khám tâm thần vì sợ bị nhận ra. Một số công ty quản lý K-pop lớn có tư vấn tâm lý nội bộ riêng cho các nghệ sĩ của họ.
Bác sĩ Kim nói tiếp “Chúng tôi không được tiết lộ thông tin bệnh nhân, nhưng thật sự có nhiều người nổi tiếng đang bí mật gặp bác sĩ, và nhiều người vẫn còn che giấu bệnh tâm thần của mình”.

Quản lý của một nghệ sĩ K-pop giải thích rằng rất khó để bảo vệ các nghệ sĩ khỏi căng thẳng dù có cố gắng theo dõi tình trạng của họ nhiều nhất có thể. Ông nói rằng ngôi sao K-pop không thể nào chạy trốn khỏi áp lực phải sống theo tiêu chuẩn của công chúng, đặc biệt là khi họ đã nếm mùi danh tiếng.
”Chúng tôi cố gắng an ủi họ bất cứ khi nào họ trông chán nản, nhưng thật khó để bảo vệ các nghệ sĩ khỏi căng thẳng. Ví dụ, bạn cho rằng họ quá bận rộn để đọc những bình luận về mình trên mạng, nhưng họ đọc tất cả đấy.”

Nguồn: www.asiaone.com
Hồng Nhạn dịch

Thần tượng K-pop, Kim Jonghyun & bức thư tuyệt mệnh – trầm cảm đã “nuốt chửng” anh

Bức thư tuyệt mệnh của ngôi sao K-pop Kim Jong-hyun – cựu ca sĩ nhóm SHINee nổi tiếng với nghệ danh Jonghyun – tiết lộ những vật lộn khốc liệt của anh với chứng trầm cảm trước khi qua đời. Cái chết của thần tượng âm nhạc này khiến hàng triệu fan hâm mộ trên thế giới sốc nặng

Ảnh : Kenh14.vn

Bức thư dài đầy đau đớn của Jonghyun được bạn thân của anh đăng trên Instagram – Jang Hee-yeon, có nghệ danh Nine9, thuộc nhóm nhạc Dear Cloud.
Trong tôi mọi thứ đã vỡ vụn. Căn bệnh trầm cảm gặm nhấm tôi, cuối cùng cũng đã nuốt chửng tôi. Và tôi không thể nào chống lại nó”

Nine9 rất phân vân liệu có nên công khai bức thư hay không, nhưng cuối cùng cô quyết định đăng nó sau khi xin phép gia đình Jonghyun. Mở đầu bài đăng trên Instagram là những lời tiếc thương cô dành cho bạn mình. Jonghyun từng chia sẻ với cô “những suy nghĩ sâu sắc và buồn thảm”, và cô đã cố gắng can thiệp.
“Rốt cuộc, tôi chỉ có thể trì hoãn nhưng không thể ngăn việc cậu ấy tự tử”, Nine9 viết. “Jonghyun thân thương, tớ quý cậu rất nhiều”.

Theo báo cáo của hãng thông tấn Yonhap: “Không rõ sự việc xảy ra khi nào, nhưng ngay sau Jonghyun gửi thư cho Nine9, cô đã ngay lập tức chuyển nó cho gia đình anh. Sau khi xảy ra sự việc bi thảm, chúng tôi đã thảo luận xem có nên công khai thư hay không. Gia đình quyết định công khai”.

Jonghyun được tìm thấy trong tình trạng bất tỉnh tại nhà riêng ở Cheongdam-dong, khu dân cư cao cấp quận Gangnam, Seoul, và qua đời tại bệnh viện, theo thông báo từ công ty quản lý của anh – SM Entertainment.

Chị gái Jonghyun nói với cảnh sát rằng cô đã nhận được tin nhắn từ em trai mình, ám chỉ “lời tạm biệt cuối cùng” nên đã gọi cấp cứu khẩn cấp vì sợ rằng Jonghyun sẽ tự kết liễu đời mình, theo tin của Yonhap.

Năm 2008, Jonghyun đã ra mắt làng âm nhạc Hàn Quốc với tư cách ca sĩ trong nhóm nhạc 5 thành viên SHINee. Họ trở thành một trong những nhóm nhạc nổi tiếng nhất Hàn Quốc. Jonghyun sớm nổi tiếng khi xuất hiện trên sân khấu với giọng hát đa sắc màu, đầy cảm xúc. Sau đó, anh cũng phát triển thành công sự nghiệp solo, thường xuyên hợp tác với các nghệ sĩ khác và xuất hiện trên các chương trình nổi tiếng như “Saturday Night Live Korea.”

Trong thư tuyệt mệnh, Jonghyun nói anh muốn chạy trốn khỏi nỗi đau, và về áp lực khi phải đứng giữa ánh đèn sân khấu trong gần một thập kỷ.

Anh viết “Cuộc sống nổi tiếng không dành cho tôi. Họ nói rằng thật khó có thể đương đầu với cả thế giới và trở nên nổi tiếng… Tại sao tôi chọn cuộc sống này? Thật nực cười. Thật là phép màu khi tôi còn tồn tại lâu như vậy”.

Jonghyun kết thúc thư bằng việc xin mọi người đừng đổ lỗi cho anh: “Tôi còn biết nói gì đây? Xin hãy nói với tôi rằng tôi đã làm tốt nhé. Bấy nhiêu đó là đủ rồi. Hãy cứ nói rằng tôi đã làm việc chăm chỉ nhé. Kể cả khi bạn không thể bình thản mỉm cười chấp nhận việc tôi ra đi, thì cũng đừng trách cứ tôi khi tiễn tôi đi. Các bạn đã làm rất tốt, cũng đã rất chăm chỉ rồi. Vĩnh biệt!”

Thần tượng lớn của K-pop này đã chia sẻ về những vật lộn của anh với vấn đề tâm thần trong những năm qua. Jeff Benjamin, biên tập viên của Fuse TV, từng là người phụ trách chuyên mục K-pop cho Billboard trong 5 năm, cho biết Jonghyun rất quan tâm về nhu cầu tinh thần và cảm xúc của các thành viên trong nhóm.

Benjamin nói “Anh ấy nói việc quan tâm đến thể chất và tình cảm của nhau là vô cùng quan trọng. Dù chúng ta vẫn cần chờ báo cáo khám nghiệm tử thi để xác định anh đã qua đời như thế nào, thì có vẻ anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều về sức khỏe tâm thần, cách đối phó tốt nhất và cách để tiếp tục sống”.
Trong cuộc phỏng vấn với Esquire Korea, Jonghyun “bộc lộ rất nhiều cảm xúc chán nản” kể từ khi còn nhỏ.

Jonghyun nói với tạp chí “Tuy nhiên, tôi không nghĩ rằng tôi có thể tiếp tục sống chịu đựng cảm giác chán nản đó mãi mãi. Bạn có thể vượt qua giai đoạn đầu đến giữa cuộc đời với nỗi u sầu đó. Nhưng nếu muốn trưởng thành, bạn chỉ có thể sống tiếp nếu vứt bỏ những cảm xúc đó. Nếu không muốn mắc kẹt trong chính bản thân mình và chết, bạn phải trưởng thành cho dù có đau đến mức nào – nhưng nếu bạn dừng lại vì sợ thì rốt cuộc bạn vẫn còn suy nghĩ quá ngây thơ.” Trong cuộc phỏng vấn, anh nói thêm: “Cảm giác chán nản và mặc cảm luôn chi phối tôi”.

Cái chết của nam ca sĩ khiến người hâm mộ trên toàn thế giới sững sờ và buộc phải chú ý đến các vấn đề sức khỏe tâm thần, đặc biệt là ở Hàn Quốc, nơi có tỷ lệ tự tử cao nhất trong số các quốc gia thuộc OECD, Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh Tế. Theo dữ liệu của OECD năm 2015, cứ 100.000 người ở Hàn Quốc sẽ có gần 30 người tự tử; Nhật Bản, Hungary và Slovenia theo sau với gần 20 người tự tử trong số 100.000 người.

Trong báo cáo gần đây dựa trên dữ liệu trong hai thập kỷ qua, OECD lo ngại về việc gia tăng số vụ tự tử và bệnh nhân tâm thần ở Hàn Quốc.
“Theo xu hướng chung trong 20 năm qua, số lượng giường bệnh tâm thần ở các nước OECD đã giảm đi, nhờ thực hiện kế hoạch chăm sóc sức khỏe tâm thần cho cả cộng đồng.
Khi tin tức về cái chết của Jonghyun lan truyền, những người hâm mộ SHINee – tự gọi mình là “Shawols” – ghép giữa tên ban nhạc SHINee và “world” (thế giới) – đã hoài nghi, không tin. Sau khi SM Entertainment công khai xác nhận cái chết của Jonghyun, nhiều fan cuồng đã đến bệnh viện nơi anh qua đời để bày tỏ lòng kính mến. Mạng xã hội ngập tràn những lời tiếc nuối xót thương từ những người hâm mộ và các nghệ sĩ đồng nghiệp. Ngay cả ở Hoa Kỳ, Jonghyun và SHINee cũng đang là xu hướng trên Twitter, những kỷ niệm của họ thường được đăng kèm với hashtag: #MyMentalHealthIn5Words, nghĩa là sức khỏe tinh thần của bạn trong 5 từ.

Nguồn: www.washingtonpost.com
Hồng Nhạn dịch

Chúng ta đang ảo tưởng về các thần tượng và hình mẫu?

Những thần tượng truyền cảm hứng và trấn an chúng ta rốt cuộc cũng chỉ là những người bình thường, cũng có ưu điểm và khiếm khuyết.
Minh họa của họa sĩ DAD trên mục Vườn hồng (báo Thanh Niên)

Các thần tượng K-pop cùng những thăng trầm của họ đã có những ảnh hưởng đến những người yêu mến họ. Bạn có nhớ đến “các hình mẫu lý tưởng” bạn đã đang theo đuổi trong cuộc sống mình?

Những người từng là gương mẫu mà chúng ta từng ngưỡng mộ khi còn trẻ, khao khát được giống như họ, và có thể bây giờ họ là hình mẫu chúng ta muốn con cái mình vươn tới?

Có người cho rằng người ta sẽ đồng ý việc “người bình thường” như chúng ta cần có “những gương mẫu lý tưởng”, những người có thành tích hay tính cách khiến chúng ta xuýt xoa. Thật ra, không phải đơn giản như vậy.

Khi còn nhỏ, hình mẫu lý tưởng đầu tiên của chúng ta thường là cha mẹ, và phải mất nhiều năm chúng ta mới nhận thấy họ cũng có khiếm khuyết, dù họ có những phẩm chất đặc biệt. Thanh thiếu niên xây dựng quan hệ với những người hướng dẫn đáng ngưỡng mộ ở trường hoặc nơi làm việc. Họ thường lý tưởng hóa cố vấn của mình, cho đến khi nhận ra rằng dù có vài tài năng đặc biệt, hình mẫu lý tưởng này vẫn chỉ là “người bình thường”, cũng phạm sai lầm. Thách thức chính là sự chấp nhận việc cha mẹ, người hướng dẫn, và cả chính bản thân chúng ta, là có giá trị dù vẫn còn có những thiếu sót.

Trẻ em và thanh thiếu niên cũng bị thu hút bởi các loại anh hùng hoặc thần tượng khác: tôn sùng các vận động thể thao, theo đuổi lối sống của các ngôi sao điện ảnh, truyền hình hoặc âm nhạc trên mạng xã hội.

“Fan cuồng” sẽ đăng ảnh thần tượng của mình lên mạng hoặc dán áp phích lên tường phòng ngủ để được truyền cảm hứng. Đôi khi việc hâm mộ biến thành sự sùng bái mãnh liệt hoặc thậm chí là tình yêu lãng mạn “hoang tưởng”.

Người trưởng thành cũng ngưỡng mộ các ngôi sao trong thể thao, âm nhạc và truyền thông, chọn họ là anh hùng hoặc thần tượng của mình. Nhiều người bị thu hút hơn bởi những người thành đạt trong các lĩnh vực khác. Các lãnh đạo thế giới, nhà khoa học, nhà văn, nghệ sĩ, lãnh đạo tôn giáo, nhà phát minh, nhà soạn nhạc, nhà từ thiện, nhạc sĩ, bác sĩ, giáo viên hoặc thẩm phán thường là đối tượng được ngưỡng mộ.

Những người khác thì ấn tượng với đặc điểm tính cách tốt đẹp của hình mẫu lý tưởng của họ (hoặc của con cái họ). Họ tôn người đó lên tượng đài hoàn mỹ: đàng hoàng, đáng kính, từ bi, đồng cảm, hào phóng, khoan dung, khiêm tốn, trách nhiệm và đáng tin. Những người khác lại có hình mẫu lý tưởng là các nhà lãnh đạo thành công, mạnh mẽ, hoặc thậm chí cả những người bảo thủ, ích kỷ, tự cao tự đại và ái kỷ.

Do đó, việc lựa chọn hình mẫu lý tưởng là hoàn toàn ‘trong con mắt của kẻ ngắm nhìn’ và mang tính cá nhân cao: Thần tượng của bạn có thể là người tôi không thích, và hình mẫu của tôi có thể là kẻ vô lại đối với bạn.
Trong các hình thái tôn sùng thần tượng cực đoan, có thể thấy sự cuồng tín với một cá nhân có sức lôi cuốn, đại diện cho một hệ thống đức tin nào đó.
Các nhà lãnh đạo hình mẫu này gần như là ‘hoàn hảo’, thậm chí còn khả năng và trí tuệ siêu phàm, trong tâm trí của những tín đồ. Đa số họ sẽ hết nhiệt tình trong vòng hai năm và nhận ra thực tế về người lãnh đạo cũng là “người bình thường”

Cho dù hình mẫu lý tưởng là người sáng tạo có đóng góp cho sự tiến bộ và chất lượng của cuộc sống nhân loại, hay cung cấp cho chúng ta giải trí và sự vui thích, thì việc đưa bất kỳ cá nhân xuất sắc nào lên tượng đài hoàn hảo đều đầy dẫy nguy cơ vỡ mộng.

Không ai là hoàn hảo. Hình mẫu lý tưởng có những đặc điểm và tài năng ấn tượng cuốn hút chúng ta, ít nhất trong một thời gian, nhưng chắc chắn họ vẫn có điểm yếu và lỗi lầm.

Chúng ta đọc về các tiểu sử, tìm hiểu về bất cứ ai, hoặc chỉ đơn giản sống trên đời là để học biết biết rằng con người rất phức tạp, giống như bản thân cuộc sống vốn phức tạp. Có người thì đó là con đường bằng phẳng với niềm vui và thành tựu, nhưng với người khác, đó lại là con đường gian khổ đầy buồn bã và xung đột.

Mỗi người chúng ta là một ẩn dụ cho loài người: Tốt cách mấy, loài người chúng ta có thể rất nhân từ và gây cảm hứng, nhưng đồng thời cũng có thể đầy tăm tối và tàn phá.

Vì vậy, chúng ta cần một hình mẫu lý tưởng – người hùng và thần tượng – để mang đến cho chúng ta cảm giác ổn định trong những lúc khó khăn hay điên cuồng. Khi có hình mẫu lý tưởng để noi theo, chúng ta cảm thấy được bình yên, ít nhất trong một thời gian. Nhưng việc sùng bái tuyệt đối bất cứ con người nào chắc chắn sẽ kết thúc bằng nỗi thất vọng.

Chúng ta có thể ngưỡng mộ, thậm chí bắt chước những người thành đạt hoặc xuất sắc, nhưng tôn sùng họ như người hùng và gán cho họ những thuộc tính hay năng lực phi thực tế là việc rất dại dột, chắc chắn sẽ mang đến nỗi thất vọng.

Nguồn: www.psychologytoday.com
Hồng Nhạn dịch

Trầm cảm và lo lắng – tất cả là trong “đầu” bạn

Trầm cảm là thứ thật tăm tối, cô đơn. Với tôi, đó là cảm giác bị mắc kẹt, vô vọng dưới đáy biển, không một tia hy vọng được giải cứu. 
Minh hoạ: Công Kính

Tôi đã gặp các tư vấn, uống hàng đống thuốc và được nhiều người không chuyên chẩn đoán bằng một loạt “phỏng đoán”. Vào những ngày tồi tệ, tôi cố nghĩ rằng mình chỉ “hay lo lắng thái quá” như lời người bạn tử tế của tôi nói.
1 trong 6 người trưởng thành sẽ trải qua trầm cảm trong cuộc đời. Nếu bạn không gặp, rất có thể bạn bè của bạn đang phải đấu tranh với nó.

Bạn không thể phớt lờ trầm cảm

Năm 6 tuổi, tôi thường đi lang thang trên sân chơi ở trường, chiến đấu với những điều tiêu cực diễn ra trong tâm trí.
Gia đình tôi chuyển nhà rất nhiều, nhưng tôi không nghĩ mình là một cậu bé buồn bã. Tôi lớn lên trong ngôi nhà đầy yêu thương, cuộc sống tôi đầy những kỷ niệm đẹp. Nhưng đâu đó, nỗi sợ hãi luôn lẩn quẩn trong tâm trí tôi.
Hiện tại, tôi 38 tuổi, là một nhà văn với hôn nhân hạnh phúc và hai đứa con đáng yêu. Tuy nhiên, vẫn có những ngày thế giới nội tâm của tôi hỗn loạn đến nỗi tôi không thể rời khỏi giường. Tôi nằm đó, chịu đựng cơn đau đầu dữ dội bởi những tiếng nói lên án vang lên trong tâm trí.
Nằm lì trên giường không giúp cuộc đời tốt lên.
Trong những khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy vô cùng đau khổ.
Chúng ta thường sai lầm trong cách xử lý nỗi đau. Ngay cả tôi cũng vậy. Khi gặp một người đang đấu tranh với trầm cảm, theo bản năng tôi sẽ cố “khắc phục” anh ta. Nếu tôi có thể “khắc phục” anh ta lại, tôi nghĩ chắc bản thân mình cũng sẽ cảm thấy tốt hơn; Tôi đã làm điều tốt, vì thế tôi có thể tiến lên.
Tuy nhiên, nỗ lực khắc phục của chúng ta thường chỉ cho thấy chúng ta thiếu hiểu biết như thế nào.

Trầm cảm là vấn đề nằm trong “tâm trí” bạn

Khi mọi người nói trầm cảm là vấn đề trong “đầu” bạn, họ hoàn toàn chính xác. Vì các tế bào trong não bạn không thể truyền hoặc nhận tín hiệu phù hợp để điều chỉnh tâm trạng, nên cơ thể bạn sẽ chậm chạp, dạ dày thắt lại. Bạn sẽ mất cảm giác ngon miệng, hoặc muốn ăn quá nhiều. Bạn sẽ luôn muốn ngủ, hoặc hoàn toàn không ngủ được, và nhiều điều khác nữa.
Trầm cảm và lo lắng cũng phức tạp như chính con người chúng ta. Với trầm cảm, không có giải pháp đơn giản nào, và cảm giác như ai đó đang xát muối vào vết thương của bạn. Tình huống của người này không giống với người kia.

Nhưng như vậy không có nghĩa là bạn hết hy vọng. Sau đây là vài điều tốt tôi đã kinh nghiệm được, có thể sẽ giúp chính bạn hoặc bạn bè đang đối diện với trầm cảm.
Hãy nhớ rằng bạn không phải là một chuyên gia sức khỏe tâm thần. Đừng cố gắng “chữa bệnh”; hãy đến trong yêu thương, thấu hiểu.
Đừng giả định. Như một người bạn của tôi đã giả định sai lầm: “Trầm cảm là một đặc tính riêng; nó không phải là một hội chứng mà ai cũng có thể mắc phải”.
Luôn bên cạnh và lắng nghe.
Đảm bảo với người đó rằng bạn muốn lắng nghe câu chuyện của họ. Chúng ta thường trốn tránh, cho rằng chẳng ai muốn nghe về cuộc đấu tranh nội tâm của mình cả.
Chấp nhận sự phức tạp. Mỗi hoàn cảnh đều là độc nhất. Điều giúp được người này chưa chắc giúp được người khác. Thuốc men, thể dục, ăn kiêng, cầu nguyện, suy ngẫm, và giải trí lành mạnh đều có ích, nhưng chỉ tập trung vào một thứ có lợi mà quên đi những thứ khác sẽ gây ra vấn đề nghiêm trọng. Hãy suy nghĩ cách toàn diện.
Cầu nguyện. Sức khỏe của con người tâm linh là nguồn cung ứng cho cả tâm hồn (tâm trí, cảm xúc, và lý trí trí) và thể chất

Bài viết không nhằm xác nhận hoặc thay thế cho lời khuyên, chẩn đoán hoặc điều trị chuyên nghiệp. Hãy tham khảo lời khuyên của chuyên gia sức khỏe tâm thần hoặc dịch vụ y tế chuyên môn nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào.


Nguồn: cru.org
Hồng Nhạn dịch

Phá thai, những hậu quả trên thể chất & tâm hồn

Phá thai là một can thiệp y khoa nghiêm trọng, nó kết thúc một cuộc đời và có thể gây tổn hại về thể chất, tinh thần và tinh thần cho mẹ của đứa trẻ bị phá thai và gia đình, bạn bè và nhân viên phòng khám có liên quan.

Ngày nay, cùng với sự phát triển về kinh tế khoa học, tình trạng nạo phá thai cũng đang tăng theo trong giới trẻ chưa lập gia đình, chiếm gần 30% tổng số ca phá thai. Đặc biệt trong số đó, có tới 53% phá thai muộn, không an toàn và phá thai trên 1 lần, cũng không thiếu những bạn nữ là học sinh, sinh viên đã hai lần chối bỏ đứa con của mình.

Quả thật, con số nạo phá thai của nước ta thật kinh khủng. Vấn đề này không chỉ nhức nhối thực trạng nạo phá thai ở trẻ vị thành niên mà tình trạng phá thai chung ở nữ giới nước ta cũng rất cao. Theo PGS Nguyễn Thị Hoài Đức, Viện trưởng Viện Sức khỏe sinh sản và gia đình cho biết, Việt Nam là một trong 3 nước có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới, trung bình mỗi ngày có 20 ca nạo phá thai, trong đó 30-40% người phá thai là các bạn học sinh, sinh viên và công nhân.

Việc nạo phá thai để lại hậu quả không những cho sức khỏe, tâm lý mà còn ảnh hưởng cả về lương tâm… Mặc dù phụ nữ cho rằng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm ngay sau khi phá thai, nhưng thực tế là nhiều phụ nữ bị trầm cảm, lo lắng và mặc cảm, có ý định tự tử, gia tăng việc sử dụng ma túy, rượu trong những tháng và nhiều năm sau khi phá thai.

1. Hậu quả về sức khỏe

Theo bác sĩ Mai Lan bệnh viện Phụ sản TW cho biết, nạo phá thai rất dễ dẫn đến hậu quả vô cùng nguy hiểm cho các chị em phụ nữ, nhất là giới trẻ. Chẳng hạn như: vô sinh do tắc dính vòi tử cung, tắc vòi trứng, biến chứng sau một thời gian. Đây là hậu quả nặng nề nhất mà bạn gái trẻ phải gánh chịu vì sự thiếu hiểu biết về kiến thức sinh sản. Một bạn gái 18 tuổi đi phá thai, sau hơn một tuần bị nhiễm trùng, khi đưa vào BV Từ Dũ cấp cứu thì mủ đã đầy bụng, phải cắt bỏ tử cung. Có trường hợp tử vong vì nhiễm trùng vì đến cấp cứu quá trễ. Và rất nhiều bạn trẻ, sau khi nạo phá thai đã vĩnh viễn không bao giờ được làm mẹ nữa. Theo tổ chức Y tế thế giới (WHO) cho biết mỗi năm trên thế giới có đến 70.000 người chết vì phá thai!

Phá thai cũng có thể gây vô sinh, một biến chứng lâu dài thường không bị phát hiện trong nhiều năm. Ngoài ra, những phụ nữ đã phá thai có nguy cơ mắc ung thư vú, cổ tử cung, buồng trứng và trực tràng cao hơn.

2. Hậu quả về tâm lý

Việc nạo phá thai làm cho tâm trí của người mẹ không những bị bị ám ảnh mà còn sợ hãi, trầm cảm. Theo Tiến sĩ Tâm lý Vũ Gia Hiền, trưởng khoa xã hội học Đại học Bình Dương, cho biết: Sau khi nạo phá thai, các bạn trẻ thường rất hoang mang, ám ảnh của thai nhi, nhất là mỗi khi nhìn thấy các chị em mang bầu là họ nhớ đến việc bỏ đi giọt máu của mình. Còn theo bà Lý Thị Mai – Chuyên viên Tư vấn, trung tâm tư vấn hôn nhân và gia đình TPHCM – cho biết: sau khi nạo phá thai, các bạn trẻ thường rất hoang mang, lo lắng, có trường hợp còn mất ăn mất ngủ một thời gian rất lâu, dẫn đến tâm lý không được ổn định. Bên cạnh đó, nạo phá thai không những làm tổn thương rất lớn cho người phụ nữ sau khi lập gia đình mà còn làm cho họ rất mặc cảm đến những vết thương mà mình đã gây ra.

Một phụ nữ đã trải qua việc phá thai có nguy cơ tự tử cao gấp sáu lần so với những phụ nữ đã sinh con. Ngoài ra, theo một nghiên cứu năm 2011 từ Đại học Tâm thần học Hoàng gia Anh, những phụ nữ phá thai có khả năng gặp phải các vấn đề sức khỏe tâm thần tiếp theo cao hơn 81% so với người khác.

3. Hậu quả về lương tâm, luân lý

Người ta nói ngày nay dường như lương tâm con người không có “răng”, họ không còn sợ một điều gì, ngay cả bỏ đi giọt máu của mình! Nhưng không đơn giản như thế, rất nhiều người đã đau đớn, hối hận sau khi nạo phá thai và mặc cảm tội lỗi đeo đuổi các bạn suốt quãng đời còn lại. Một chị em chia sẻ: “Em đã phá thai được hơn sáu năm, nhưng em không thể nào quên được, nó cứ ám ảnh làm em rất sợ, có hôm em còn mơ thấy em bé khóc gọi mẹ”. Chị ấy nói “Bây giờ thì em không bao giờ phá nữa dù em có chết!”

Báo tuổi trẻ số ra ngày 11 tháng 10 năm 2009 tác giả Phương Lan có bài “Đi cầu siêu cho thai nhi”. Bài báo viết: ngay từ sáng có hàng ngàn phụ nữ đến Chùa Từ Quang, Củ Chi TPHCM để cầu siêu. Hầu hết, họ là các phụ nữ trẻ đã nạo phá thai từ một đến hai ba lần, mong cho con mình ở dưới suối vàng tha thứ cho cha mẹ”.

Một sự sống đã được hình thành từ khi trứng thụ tinh, không phải chỉ của cha, không phải chỉ của mẹ. Sự sống ấy sẽ không bao giờ trở thành người được nếu đã không là người ngay từ khi bắt đầu. Do đó, việc bỏ đi một bào thai cũng là bỏ đi một mạng người! Nhiều phụ nữ đã phá thai phải chịu đựng về mặt tinh thần, sợ cả sự phán xét của bạn bè, gia đình, và sợ Trời phạt. Đôi khi họ cho rằng việc họ làm là không thể được tha thứ và thường đau khổ trong im lặng.

Hậu quả của việc phá thai để lại cho một con người là vô cùng nặng nề và đau đớn. Hãy nghiêm túc suy nghĩ và lựa chọn đúng đắn khi đối diện với vấn đề này!


bởi Quỳnh Mai