Đôi bàn tay

Minh họa: Công Kính

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn. Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta. Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên này không hoàn thành vượt bậc.
Giám đốc hỏi:

  • Anh đã được học bổng của những trường nào?
  • Thưa không
  • Thế cha anh trả học phí cho anh đi học sao?
  • Cha tôi mất khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí.
  • Mẹ của anh làm việc ở đâu?
  • Mẹ tôi làm công việc giặt áo quần.
    Giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay của anh cho ông ta xem. Chàng thanh niên có hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo.
  • Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?
  • Chưa bao giờ. Mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi – Chàng thanh niên đáp.
  • Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi.


Ðến lúc ấy thì chàng thanh niên có cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, chàng ta sung sướng khoe với me, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng trai cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.

Nguồn: Pexels

Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Ðây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng từ bao nhiêu lâu nay.
Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng. Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ,chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại cho mẹ. Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.
Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới trụ sở công ty. Giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?” Chàng thanh niên đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại.”
Giám đốc: “Cảm tưởng của anh ra sao?”
Chàng thanh niên nói: “Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình.”
Giám đốc nói: “Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.”

Nguồn: Pexels

Có lẽ rằng nhiều người trong chúng ta cũng như cậu thanh niên này, vô tâm và không hề biết những khó nhọc mà Cha, Mẹ đã trải qua để nuôi chúng ta khôn lớn. Vậy thì, bạn ơi, sống được từng này tuổi rồi, bạn đã bao giờ nói một lời cảm ơn với bố mẹ mình hay chưa?
Cảm ơn Mẹ vì 9 tháng 10 ngày Mẹ đã cưu mang con!
Cảm ơn Mẹ vì đã cố gắng đến kiệt sức, đã trải qua những cơn đau cắt da cắt thịt để con có mặt trên cõi đời này!
Cảm ơn những đêm thức trắng của Cha, Mẹ để con có được giấc ngủ ngon!
Cảm ơn Cha, Mẹ đã là người thầy đầu tiên của con!
Cảm ơn Cha, Mẹ vì những trận đòn cho con được tỉnh thức!
Cảm ơn Cha, Mẹ đã chịu đói để con có được những bữa ăn no!
Cảm ơn Cha, Mẹ đã tần tảo sớm hôm để con được đầy đủ!
Cảm ơn những lần lo lắng, chạy đi vay mượn rồi trả nợ để con được đi học như bạn bè!
Cảm ơn Cha, Mẹ vì những cố gắng không ngừng nghỉ để con có được cuộc sống tốt nhất!
Cảm ơn những gánh nặng Cha mang, những nhọc nhằn Mẹ gánh lấy để con được ấm no!
Con cảm ơn Cha vì những sự dạy dỗ, kiến thức giúp con mở mang tầm mắt. Cảm ơn Cha đã cho con thấy một tấm gương liêm chính, hết mình trong công việc. Con cảm ơn Cha vì những sự nghiêm khắc, kỷ luật của Cha đã dạy con nên người.

Con cảm ơn Mẹ vì tình yêu thương vô bờ bến, vô điều kiện mà Mẹ luôn dành cho con. Cảm ơn Mẹ vì sự hy sinh thầm lặng của Mẹ đã cho con được một cuộc sống ấm no đầy đủ.

Bạn ơi, cho đến khi đã trưởng thành, tôi mới biết tôi mang ơn Cha, Mẹ mình nhiều đến như thế! Chỉ đến khi nhận ra tôi mới khóc nấc lên mà nói LỜI CẢM ƠN từ đáy lòng tới Cha, Mẹ mình!
Đừng để quá muộn, bạn nhé!

bởi Quỳnh Mai

Có phải ai ngoại tình rồi cũng dám thừa nhận rằng mình tham lam?

Nguồn: vietnamnet.vn

Xã hội ngày nay, ngoại tình, vụng trộm thì có nhiều nhưng có mấy ai ngoại tình rồi cũng dám thừa nhận mình đã tham lam giống như Vũ, “Từ đầu đến cuối anh đều sai… anh đã tham lam”, trích trong bộ phim nhiều tập của VTV Về nhà đi con?

Có lẽ rằng ít ai có đủ can đảm nhìn thẳng vào bản tính tham lam của mình như Vũ. Dù đã cố gắng hàn gắn lại với Thư nhưng cũng không thể phủ nhận những hậu quả mà quá khứ sai lầm đã gây ra. Nhìn từ phim ra đến đời thực, hậu quả của tham lam dục vọng ngoài giá thú, của việc ngoại tình vẫn luôn là sự căng thẳng giữa vợ chồng, sự rạn nứt tình cảm giữa gia đình hai bên và hơn thế nữa là một cuộc sống mất sự an yên, yên bình – người ngoại tình sẽ đến một lúc phải day dứt về những điều mình đã làm.

Nguồn: Startalk

Ngoại tình – gia đình tan vỡ.
Nguyên nhân của những cuộc ly hôn phần nhiều là do ngoại tình. Ít ai có thể chấp nhận được một người thứ ba xen ngang vào mối quan hệ vợ chồng mình. Sự chung đụng với người khác là điều khó có thể chấp nhận được. Một khi không thể tha thứ cho người phối ngẫu của mình thì lẽ dĩ nhiên gia đình sẽ đổ vỡ.

Ngoại tình – Rạn nứt nhiều mối quan hệ
Không chỉ mối quan hệ giữa vợ và chồng bị đổ vỡ mà ngay cả mối quan hệ giữa những người thân hai bên họ hàng cũng sẽ bị ảnh hưởng. Nếu chẳng thuận vợ thuận chồng thì ông bà cũng chẳng thể thuận được. Rồi những mối quan hệ họ hàng, anh chị và bạn bè của hai vợ chồng nữa, sẽ ra sao?

Ngoại tình – tổn thương con cái
Tôi đã gặp nhiều bạn trẻ là con trong gia đình có bố mẹ ly hôn và sự thật là đứa trẻ nào trong số đó cũng phải mang trong lòng những tổn thương sâu sắc. Có thể họ không nói ra, họ không nhận biết nhưng những ảnh hưởng từ việc bố/mẹ ngoại tình, ly hôn thật sự đã làm họ phải chịu nhiều thiệt thòi. Đôi khi họ không còn tin vào hôn nhân và không muốn kết hôn với ất kỳ ai.

Ngoại tình – tâm hồn sẽ chẳng được thanh thản.
Tôi tin rằng một người đã bước chân vào con đường ngoại tình sẽ khó mà có thể sống thanh thản được. Nhìn vào những tổn thương mà mình đã gây ra cho người khác, gây ảnh hưởng tới gia đình hai bên, để lại tổn thương cho con cái thì chắc chắn lương tâm của họ sẽ bị cáo trách và day dứt.

Ngoại tình – mất sự tôn trọng từ người khác.
Cái danh ‘kẻ ngoại tình’ thật chẳng phải là một danh đáng tự hào. Nó sẽ lấy đi của con người ta sự tôn trọng, lòng tin của người khác. Đó sẽ mãi là một vết đen trong lý lịch của một con người, để rồi mang danh người không tử tế.

Có câu châm ngôn nói rằng: “ Những người phạm tội ngoại tình là kẻ mất trí; ai làm như vậy, tự hủy diệt sự sống mình. Người ấy sẽ bị thương tích và mang ô nhục, sự sỉ nhục ấy không bao giờ xóa được”. Người đã sa vào ngoại tình đánh mất lòng tin cậy của người phối ngẫu, mất lòng kính trọng và yêu thương của con cái, mất sự kính nể của người chung quanh. Nếu không kịp thời nhận ra sai lầm và quay đầu lại thì gia đình sẽ tan nát, con cái chịu nhiều tổn thương, và đến cuối cuộc đời, người đó chắc hẳn sẽ ân hận, hối tiếc về điều mình đã làm.

bởi Quỳnh Mai

Mỗi người mỗi cảnh, nhưng dù trong hoàn cảnh nào, người ta vẫn bị huỷ hoại bởi điều này.

Tục ngữ Việt Nam có câu “Rau nào sâu nấy”, nghĩa là mỗi loại rau sẽ có một loại sâu khác nhau. Vậy nếu như ví một loại rau là một môi trường thì trong mỗi môi trường đó sẽ có những kiểu lòng tham khác nhau. Nói một cách dễ hiểu là lòng tham bị định hình bởi môi trường mà người đó bước vào.

Minh họa: Công Kính
Người nghèo tham hay người giàu tham?

Một câu chuyện kể rằng, có người kia chán nản vì gia cảnh quá nghèo không mua được chiếc giường để nằm. Trong nhà chỉ có một chiếc chiếu cũ, mỗi ngày anh nằm dài trên đó mà ngủ. Anh cầu nguyện: “Nếu giàu có thì con sẽ giúp đỡ cho những người nghèo khác”. Ông Tiên thấy đáng thương nên cho anh ta một túi đựng tiền rồi nói: “Trong túi này có một đồng tiền vàng. Nếu ngươi lấy nó ra thì lập tức bên trong lại có một đồng tiền vàng khác. Nhưng khi ngươi muốn xài tiền thì phải vứt bỏ túi tiền này đi mới xài được.” Anh ta không ngừng lấy tiền từ túi ra. Lấy ròng rã như thế từ ngày này qua ngày khác…cho đến khắp nơi trên mặt đất đều chất đầy tiền vàng. Cả đời này anh ta không cần làm bất cứ việc gì thì số tiền đó cũng đủ cho anh sống dư giả. Mỗi lần anh dự định bỏ đi cái túi thì anh lại tiếc “Thôi gắng lấy thêm chút nữa …”. Anh ta tiếp tục bỏ ăn bỏ uống để lấy tiền ra từ túi đựng tiền. Cho đến lúc anh ta đuối đến nỗi không còn lấy tiền ra được nữa. Vậy mà vẫn chưa chịu buông cái túi. Sau cùng, anh chết bên cạnh núi tiền…
Như vậy anh chàng trong câu chuyện nghèo hay giàu? Anh ta đã từng nghèo và mong ước được giàu có hơn, nhưng khi đã giàu có thì anh ta vẫn sống như một người nghèo. Bởi sự tham lam khiến anh ta không hài lòng với những gì mình có. Sự tham tham của anh ta giống như một cái túi không có đáy, tới cuối cùng, chẳng còn lại gì. Khi con người ta ở trong hoàn cảnh thiếu thốn về vật chất thì sẽ có nhu cầu muốn có được nhiều tiền hơn và khi ước vọng đó quá lớn khiến họ bất chấp mọi cách để có được tiền. Khi đã có tiền thì lại muốn có được thật nhiều và nhiều hơn người khác thế là lại tiếp tục tham lam.
Người nghèo, người giàu, một người nhiều tiền, một người ít tiền nhưng đều giống nhau là muốn nhiều tiền hơn. Của cải trên thế gian thì hữu hạn và lòng tham con người thì vô hạn như cái túi không có đáy, cái túi không có đáy thì dù có đựng bao nhiêu vàng bạc cũng không thể nào đầy được.

Tham lam trong kinh doanh

Từ khi sinh ra không ai dạy cho chúng ta tham lam. Thế nhưng từ những ngày đầu đến trường chúng ta đã có những hành động tham lam. Vì muốn có điểm cao thay vì học bài thì quay cop bài bạn, mở tài liệu… Cũng vậy khi kinh doanh tất nhiên là phải tối đa hoá lợi nhuận rồi, cái khác biệt là mình dùng phương pháp nào để đạt tới mục đích đó. Có nhiều người vì lợi nhuận, vì tham thêm ít tiền lời mà sử dụng rất nhiều mánh khóe, chiêu trò. Như bạn bán cà phê, tiệm bạn muốn tiết kiệm chi phí sản xuất, bạn bớt đủ mọi thứ, tại ham lời nhiều. Cái gì bạn cũng cắt giảm, mua cà phê cũng mua cà phê kém chất lượng, đường, sữa kém chất lượng, khi pha cà phê cho khách, cái gì cũng bị bớt đi, chất lượng bị hạ xuống tới mức không thể chấp nhận được. Rất nhiều người kinh doanh giàu lên nhanh chóng bằng những việc làm bất chính. Giàu sang phú quý bằng chính năng lực đạo đức thì đó là những điều xã hội rất tôn vinh, rất đáng trân trọng. Còn nếu chúng ta phớt lờ những đạo đức văn hóa thì rất dễ trở thành người giàu tội lỗi.

Nguồn: Pexels
Tham lam trong tình yêu

Khi yêu ai mà chẳng muốn người đó toàn tâm toàn ý cho mình. Đôi khi điều đó lại vô tình khiến cho bạn trở thành con người tham lam trong tình yêu. Khi chưa có người yêu thì có nhiều người tham lam trong tiêu chuẩn chọn người yêu. Họ đề ra rất nhiều những tiêu chuẩn, những tiêu chí để lựa chọn người yêu. Có thể nói có vô số điều kiện mà họ đặt ra để chọn người ấy. Có lẽ sẽ rất lâu và rất khó để có thể tìm được một người hội tụ đầy đủ các ưu điểm này. Cũng chính vì vậy mà nhiều người đã bỏ qua những mối lương duyên trong cuộc đời. Khi đã có người yêu rồi thì lại tham có nhiều người yêu. Dù đã có một người yêu mình hết lòng hết dạ, nhưng một số người vẫn rong ruổi đi tìm thêm tình yêu “dự phòng”. “Đứng núi này trông núi nọ” sẽ khiến chúng ta không còn toàn tâm toàn ý, chung thủy trong tình yêu của mình.
Trong cuộc sống, bởi lòng tham mãi hướng đến bao thứ cao sang mà bỏ qua những điều ý nghĩa nhỏ bé. Khi đang mãi miệt mài chạm tay tới nhiều chuyện vô tưởng thì ta lại bỏ lỡ bao nhiêu niềm vui. Ở trong bất cứ môi trường nào cũng có những cám dỗ khiến lòng tham con người trỗi dậy vì vậy hãy luôn tỉnh táo và biết được giá trị thật của cuộc sống là đâu.

bởi Phan Uyên

Ai cũng muốn có niềm vui và hạnh phúc, nhưng không phải ai cũng dễ dàng từ bỏ điều này.

Cổ nhân có câu “Nhân chi sơ tính bổn thiện“. Tôi chọn một góc độ khác nhìn vào luận điểm này để đưa ra dẫn chứng đối nghịch. Hy vọng rằng nó sẽ không trở thành một đề tài khiêu chiến nhưng sẽ ích lợi trong cái nhìn bao quát của chúng ta về những định luật diễn hóa trong đời sống nhân loại.

Nguồn: Pixabay

Khi trẻ nhỏ sinh ra chưa đầy năm, bạn chắc không lạ lẫm gì với việc con đòi hỏi những món đồ chưa được phép sử dụng hoặc thuộc sở hữu của trẻ khác, đôi khi bằng những xúc cảm rất quyết liệt. Người lớn sẽ cười xòa cho rằng con nít không biết gì. Nhưng đó là một trong những minh chứng việc mong muốn được đáp ứng nhu cầu của mỗi cá nhân dường như là bản năng gốc rễ. Chúng có thể đã tồn tại trong tiềm thức của từng tế bào được di truyền từ đời này sang đời khác một cách không hề vô lý. Khi nhận xét rằng con trẻ có những tính cách giống như ông bà hay bố mẹ, chúng ta chỉ nói vui. Nhưng trên thực tế rất khó để phủ nhận cả một quá trình của sự lan truyền mà chính bản thân mỗi người trong nhân loại đều là một mắt xích không thể loại trừ.

Minh họa: Công Kính

Từ thuở khai sơ, tổ phụ của loài người đã không kiềm chế được tham muốn trở nên một phiên bản vượt trội so với sự tạo dựng ban đầu vô cùng thuần khiết. Và họ đã phạm tội với Thượng Đế một cách có chủ ý. Cũng không quá phi lý, huyễn hoặc khi lập luận rằng bản tính tham lam tồn tại trong những tế bào của chúng ta đã được di truyền từ nhiều đời nay như một lời nguyền khiến loài người càng về sau càng chìm trong đau khổ và tội lỗi. Tôi thật sự gần như bội thực với những tin tức mỗi ngày nhan nhản trên các trang truyền thông. Nào vì một ít của cải hay ham muốn sở hữu mà hủy hoại sinh mạng của người khác. Nào là vì một chút danh vọng mà bán rẻ cả nhân cách và lòng tự trọng. Nào là vì khao khát vật chất mà từ bỏ tình thân, tranh giành làm tổn thương lẫn nhau vô cùng trầm trọng. Người người nhà nhà đều có những hoàn cảnh, những nỗi niềm riêng. Đằng sau những tấm ảnh tươi cười có thể là những tâm tư vụn vỡ vì thiếu bình an. Để rồi người ta cứ phải an ủi nhau bằng câu “mỗi nhà mỗi cảnh”.

Nguồn: Pixabay

Tôi chọn một trong những xung đột điển hình hầu như tồn tại trong tất cả các gia đình Châu Á, phổ biến từ giới bần nông cho đến giới trí thức để làm dẫn chứng. Ngoại trừ cách hành xử được phân biệt rõ ràng bởi sự chênh lệch tầng lớp thì nguyên nhân hay nội dung cũng không có mấy khác biệt. Tôi muốn nói đến câu chuyện về sự phân chia, tranh chấp tài sản thừa kế giữa những người anh em ruột thịt. Có vẻ như ai cũng muốn phần của cải mình thêm nhiều dù căn bản họ chẳng mấy thiếu thốn hay có khi còn đang đủ đầy, dư giả. Những diễn biến ly kỳ kéo dài đến mấy đời con cháu. Hao tổn cả thể chất lẫn tinh thần với muôn ngàn chi phí tranh tụng được đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt. Đến cuối cùng, điều mà họ nhận được so với điều mà họ mất đi quả thật là không xứng đáng. Buông một tiếng thở dài sau tất cả cũng không thể nhẹ nhõm hơn. Vậy mà trong những cơn tham cuồng say, chẳng ai nhận ra giá trị để an yên trong đời sống chỉ đơn giản là nhường nhịn và chấp nhận buông bỏ. Ngồi bên nhau cùng uống một tách trà, ôn lại những khoảnh khắc đong đầy yêu thương, san sẻ vui buồn nhân sinh không hẳn là điều xa xỉ.

Nguồn: Pixabay

Phần đông nhân loại tự cổ chí kim luôn tôn thờ và dành cả đời mình để tìm kiếm vinh hoa, danh vọng, đến nỗi vô tâm hủy hoại những giá trị cốt lõi thuộc về chân lý. Họ hầu như lãng quên bình an thật sự là một món quà.

Bình minh chớp mắt đã hoàng hôn, thời khắc của đời người mong manh quá đỗi.

Đừng để lòng tham ngã giá cho niềm vui hay sự hạnh phúc của bạn mà hãy mạnh mẽ khước từ nó, vì sự sống đáng giá hơn sự giàu có. Hãy tỉnh táo giữ mình không rơi vào vòng xoáy cạm bẫy vô tận của lòng tham!


bởi Mai Sương

Khởi đầu của lòng tham

Minh họa: Công Kính

‘Sự tham lam’ có lẽ là một bản tính mà trong số chúng ta ít ai có thiện cảm khi nhắc đến. Chúng ta không thể phủ nhận rằng bản tính này vẫn còn ở trong mỗi chúng ta.

‘Lòng tham’ hay ‘sự tham lam’ là gì?
Tuỳ theo góc nhìn, lòng lam có nhiều định nghĩa khác nhau, nhưng đều có điểm chung là chỉ bản tính muốn lấy hết về phần mình, lấy quá phần của mình được hưởng, lấy cả phần của người khác… Trong văn học dân gian, lòng tham được người xưa nói là “vô đáy”. Có biết bao truyện cổ tích, truyện ngụ ngôn nói lên lòng tham của con người như: “Ăn khế trả vàng”, hay “Con gà đẻ trứng vàng”… Lòng tham là “vô đáy” nên không thể kể ra hết được. Lòng tham đeo bám theo con người hằng ngày vì gắn với nhu cầu. Về đại thể, nhu cầu của con người nói chung, nhu cầu của mỗi người nói riêng là hết sức đa dạng. Chúng ta có nhu cầu ăn no rồi lại ăn ngon, mặc ấm rồi đến mặc đẹp, có ít rồi lại muốn có nhiều thêm. Vì vậy chúng ta cứ bươn theo lòng mình, điều mình muốn để rồi không cảm thấy đủ, không cảm thấy thỏa lòng về những điều mình đang có.

Có thể nói rằng, bản tính này tồn lại trong mỗi một người từ khi sinh ra, chỉ có điều chúng ta có thể chế ngự nó trong mình được hay không mà thôi. Một ví dụ rất dễ thấy đó chính là những đứa trẻ thường vẫn theo bản năng mà giành lấy mọi thứ cho riêng mình. Để rồi sau đó khi lớn lên, những đứa trẻ cũng dần bị ảnh hưởng những biểu hiện của sự tham lam từ những người lớn tuổi. Và chính những đứa trẻ này cũng trưởng thành và ảnh hưởng tới con cháu của chúng. Nếu như vậy, có lẽ chúng ta cần tìm đến với tổ tiên của chúng ta – những con người đầu tiên trên Trái Đất này, để biết được lòng tham đã có từ ai, từ khi nào và nó đã truyền đến chúng ta ra sao.

Lòng tham xuất hiện từ khi nào?
Chuyện kể rằng:
Xưa kia, nơi khu Vườn Địa Đàng xinh đẹp do Thượng Đế tạo dựng với cây cối xum xuê và đầy đủ các loài chim muông, thú rừng. Một người nam là A-đam và một người nữ tên Ê-va sinh được sống trong khu vườn đó. Thượng Đế đã trao cho họ quyền để quản trị tất cả các loài chim muông, thú rừng, họ được quyền tận hưởng mọi hoa trái của cây cối trong khu vườn chỉ trừ duy nhất quả của cây trồng ở giữa khu vườn đó. Cuộc sống của họ được tiếp diễn mỗi ngày với những điều vui thích mà thiên nhiên ban tặng. Thế nhưng, bỗng có một ngày, một con rắn rỉ tai nàng Ê-va rằng: “Nàng có biết là ăn trái này sẽ trở nên khôn ngoan và biết mọi sự trên đời không?”. Nàng Ê-va đáp: “Nhưng Thượng Đế không cho phép chúng tôi ăn trái đó”. Con rắn trả lời: “Nàng cứ ăn đi, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu!” Nghe lời con rắn có vẻ êm tai, nàng Ê-va quay ra ngắm nhìn trái của cây trồng giữa vườn đó, thấy chúng thật đẹp mắt, lòng tham trong nàng trổi lên, nàng đưa tay hái một trái ăn thử và cũng trao cho A-đam cùng ăn nữa. Họ tự nhủ: Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu…

Hậu quả là A-đam và Ê-va đã phải chịu trách nhiệm cho hành động sai trái của mình. Họ bị đuổi ra khỏi khu Vườn Địa Đàng trù phú, và họ phải làm việc cực nhọc mới có cái mà ăn. Cuộc sống của họ từ đó là những ngày khó nhọc, phải làm lụng vất vả cho miếng ăn hàng ngày.

Một câu chuyện buồn…
Đọc xong câu chuyện này, trong đầu tôi có đặt ra một câu hỏi rằng: “Tại sao? Tại sao nàng Ê-va lại để mình bị cám dỗ để rồi phải nhận một hậu quả cay đắng?”

Và tôi có được một câu trả lời… Một trong những nguyên nhân khiến nàng Ê-va hành động như vậy đó là bởi vì LÒNG THAM. Chính lòng tham đã dẫn nàng Ê-va đến quyết định sai lầm đó, lòng tham đã lấn át lý trí của nàng.

Lòng tham vốn là bản năng của con người, từ thế hệ này sang thế hệ khác, đến chính chúng ta ngày nay. Thế nhưng việc chạy theo lòng tham hay cai trị trên nó thì thuộc vào lựa chọn của mỗi chúng ta. Chúng ta không thể thay đổi được quá khứ nhưng có thể lựa chọn được tương lai mình sẽ ra sao?


bởi Quỳnh Mai

Láng giềng – đóng cửa, có đóng tình người?

Sống trong thành phố, đô thị ngày nay có lẽ ít ai hiểu được đúng nghĩa về cụm từ “tình làng nghĩa xóm” mà người Việt trước đây vẫn hay nhắc đến. Làng xóm đối với người Việt Nam trước đây là nơi sinh ra, lớn lên, có quan hệ đến việc hình thành tính cách của mỗi con người. Nói đến làng xóm là nói đến tình nghĩa là để chỉ sự gắn kết, đùm bọc, chia sẻ với nhau, không chỉ trong quan hệ họ hàng, dòng tộc, mà cao hơn, là sự gắn kết cộng đồng. Hiện nay, quá trình đô thị hóa đã dần làm phai nhạt đi cái tình, cái nghĩa trong mối quan hệ hàng xóm với nhau.
Cách đây khoảng một chục năm trở về trước, khi cùng sống trong một ngõ phố, hầu như nhà nào cũng biết nhau, những đứa trẻ trong ngõ vui chơi với nhau cả ngày, là những người bạn thân thiết, người cùng ngõ đi ra ngoài gặp nhau là nở nụ cười vui vẻ, sáng sáng hoặc chiều tối rủ nhau đi thể dục thể thao, nhà ai thiếu thốn cái gì đều có thể tới nhờ nhà hàng xóm cho “mượn chút ít”… Thế nhưng ngày nay khi trở về cùng khu phố đó, người ta không còn nhiều sự quan tâm tới nhau đến như vậy nữa. Gia đình nào cũng bắt đầu ngày mới một cách hối hả với việc ăn, việc học, việc làm của mỗi thành biên trong gia đình và kết thúc một ngày khi đã mệt lử, về nhà, tắt đèn, đóng cửa ở trong. Cứ dần dần như thế, tình cảm giứa những người hàng xóm với nhau ngày càng mờ nhạt đi. Điều này còn rõ rệt hơn khi bạn là một người sống trong các chung cư, các khu đô thị… hầu như chỉ nhà nào đóng cửa biết nhà đó với nhau mà thôi. Các mối quan hệ hàng xóm hầu như không được nhắc tới, chỉ có những mối quan hệ với xã hội bên ngoài được ưu tiên hơn. Thậm chí, trong những khu chung cư, những nhà sống sát vách nhau có khi cũng không biết nhau là ai nữa.
Thực ra, tình làng nghĩa xóm ngày nay chúng ta vẫn có thể tìm được nơi một số làng quê nông thôn. Trong cùng một làng, chuyện của nhà đôi khi trở thành chuyện của cả làng. Rõ nhất là khi có hữu sự, chẳng cần gia chủ đánh tiếng mời gọi, ai cũng hiểu và tự giác đến giúp một tay cho thêm phần xôm tụ. Đàn ông, thanh niên thì chia nhau dựng rạp, đốn tàu lá dừa nước, bắt mâm bàn. Còn các cô, các dì lo phần bếp núc, trẻ con thì cắt lá chuối và các bà thì đãi vỏ đậu, gói bánh… Có câu: “Cơm ăn không hết thì treo/ Việc làm chẳng hết thì kêu xóm giềng”, nhưng đâu cần kêu réo, tất cả đều giúp nhau không toan tính. Đến khi nhập tiệc, bà con còn thể hiện cái tình, cái nghĩa bằng những lời chúc tốt đẹp thông qua những tiết mục văn nghệ “cây nhà lá vườn”…

Nguồn: Unsplash

Hai lối văn hóa cư xử giữa những người cùng làng với những người cùng sống chung trong một khu phố có những điểm khác nhau, mỗi lối văn hóa đều có phần tích cực và tiêu cực của nó. Với lối văn hóa tại làng quê, con người cởi mở với nhau, cần giúp đỡ cũng thật dễ dàng thế nhưng đôi khi những chuyện riêng của nhà lại bị cả làng đem ra bàn tán, rồi “tam sao thất bản”, câu chuyện riêng của gia đình trở nên không thể kiểm soát được. Còn với lối văn hóa cư xử của những người hàng xóm nơi khu phố, mỗi gia đình đều có không gian riêng tư nhưng tình cảm, sự giúp đỡ lẫn nhau lại khó có thể tìm thấy được. Vậy cái nào là quan trọng hơn? Sự riêng tư cần có hơn hay tình cảm hàng xóm, tình người với nhau là điều cần tiếp tục duy trì hơn?
Không gian riêng tư với mỗi một người là điều quan trọng tuy nhiên điều đó không có nghĩa là chúng ta hạn chế giao lưu, chia sẻ và kết thân với những người lân cận mình bằng cách ở đâu thì đóng cửa nhà mình biết mình ở đó. Chỉ cần chúng ta tự biết giới hạn những vấn đề của gia đình mình, đừng quá làm to chuyện để cả làng cả xóm biết chuyện riêng của nhà mình. Nói gì đi nữa, dù ở đâu hay trong môi trường nào thì cái “tình” giữa người với người vẫn là điều quan trọng và cần được phát triển. Suy cho cùng, hàng xóm vẫn là những người hàng ngày sống quanh chúng ta, tại sao chúng ta không dành cho họ những tình cảm yêu mến, không sẻ chia cùng họ những lo toan trong cuộc sống? Nếu có những người hàng xóm yêu mến lẫn nhau, chẳng phải khi khó khăn xảy đến, họ sẽ là những người ở bên giúp đỡ chúng ta hay sao? Thử tưởng tượng nếu một ngày chúng ta bị đau bệnh cần cấp cứu ngay thì những người hàng xóm ở bên cạnh là những người sẽ dễ dàng giúp đỡ chúng ta nhất. Hay khi đó chúng ta lại chờ đợi sự trợ giúp từ những người thân ở nơi xa. Điều này có lẽ những người sống xa nhà sẽ là những người hiểu nhất. Khi ở xa gia đình, không có người thân bên cạnh, bạn sẽ hiểu tình nghĩa hàng xóm là vô cùng quan trọng. Họ sẽ là những người ở gần, giúp đỡ và cùng chia sẻ nhiều điều trong cuộc sống với chúng ta, đôi khi còn hơn cả những người thân của chúng ta ở nơi xa nữa. Vì vậy, thay bằng “đóng cửa đóng tình người” chúng ta hãy thay đổi, cởi mở hơn với những người hàng xóm lân cận của mình, yêu thương, san sẻ cùng nhau để có được những mối quan hệ tốt, để dù là ở khu phố hay khu chung cư thì tình cảm yêu mến giữa những người sống lân cận nhau vẫn được duy trì.

bởi Quỳnh Mai

Ấm áp tình làng nghĩa xóm

“Tình làng nghĩa xóm” cụm từ có lẽ đã trở nên rất quen thuộc bởi nó không chỉ là câu nói thuận miệng mà còn là một nét đẹp trong lối sống trong đời sống con người. Dù ở bất kì thời đại nào, bất kì vùng đất nào thì tình nghĩa giữa hàng xóm láng giềng vẫn luôn mang một giá trị bền vững.

Chúng ta sinh ra vốn là một cá thể riêng biệt nhưng lại không thể sống đơn độc mà cần có sự gắn kết trong một cộng đồng. Ngoài gia đình, bạn bè thì hàng xóm láng giềng là một trong những tình cảm thân thiết và quan trọng trong cuộc sống. Phố phường, làng xã, ngõ xóm xây dựng nên tập thể những người lận cận có thể giao lưu, trò chuyện, gắn kết với nhau. Hàng xóm là người ngày ngày gặp gỡ, tháng năm gần gũi với nhau và cùng tạo nên những tình cảm thân tình.

Tình làng xóm luôn có thể nói là một thứ tình cảm được kết hợp giữa tình gia đình và tình bạn hữu. Tình nghĩa láng giềng giúp chúng ta bớt đi cảm giác cô độc khi phải xa gia đình, cảm thấy ấm áp khi nhận được sự quý mến, san sẻ vui buồn. Có những người phải sống nơi đất khách quê người, không họ hàng thân thích thì hàng xóm láng giềng chính là những người thân, là nơi nương tựa. Tình làng nghĩa xóm là cùng nhau ra ruộng đồng, cùng nhau ngồi uống bát nước dưới gốc đa yên bình, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi qua nắm cơm, củ khoai. Tình làng, nghĩa xóm còn được thể hiện qua việc cho và nhận quà. Những món quà chỉ đơn giản là con gà, con cá, trái cà, ít trái cây vừa chín ở vườn nhà…. Hễ có gì ngon, lại mang sang biếu hàng xóm. Dù món quà biếu nhỏ nhưng nó thể hiện tấm lòng thơm thảo, ân tình mọi người dành cho nhau. Hay trong lúc đau ốm, dù chỉ những lời hỏi thăm sức khỏe thôi cũng đủ làm cho người bệnh ấm lòng bằng. Khi một gia đình có chuyện vui xóm làng đến chia vui chúc mừng thì niềm vui nhân lên gấp bội. Khi gia đình gặp chuyện đau buồn hàng xóm đến an ủi, động viên, một cái bắt tay, một ánh mắt trìu mến thôi cũng khiến mọi người ấm lòng hơn. Tình làng nghĩa xóm là “tối lửa tắt đèn có nhau”, rồi cùng nhau xây dựng một cuộc sống văn minh hơn, tốt đẹp hơn. Cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn, vui vẻ hơn khi chúng ta có nụ cười thân thương của những người hàng xóm. Tình xóm giềng là sợi dây yêu thương gắn kết giúp mọi người xích lại gần nhau hơn.

Nguồn: Unsplash

“Một người xóm giềng gần còn hơn anh em xa.” hay “Bán anh em xa mua láng giềng gần.” đã được đúc kết thành một kinh nghiệm sống. Bởi lẽ những người anh em họ hàng ít có thể ở gần chúng ta do điều kiện khoảng cách, vì thế khó mà có thể chăm sóc, giúp đỡ, mọi lúc mọi nơi khi chúng ta cần. Hơn nữa, trong những hoàn cảnh khó khăn, khi ta gặp phải điều không may như đau ốm, thiếu thốn, chính những người hàng xóm sẽ là người mà ta có thể nhờ vả giúp đỡ ngay lập tức trong trường hợp nguy hiểm nhất. Do đó, cho dù có là ruột thịt, nhưng phải thừa nhận rằng, có một số trường hợp, chính những người làng xóm mới là người mà chúng ta cần nhất. Khi hàng xóm sống với nhau bằng tình nghĩa thì luôn sẵn sàng giúp đỡ, cưu mang những khó khăn của nhau mà không đòi hỏi trả ơn, đáp đền. Đó chính là sự ấm áp của tình người, “thương người như thể thương thân”. Có thêm một người hàng xóm tốt là chúng ta đã có thêm một người thân yêu tuy không máu mủ ruột rà nhưng lại đáng quý vô cùng. “Nước xa khó chữa cháy gần, người thân xa kém hương lân gần kề.”

Ngày nay, có một thực tế là ở những nơi thành phố hiện đại, con người như bị cuốn theo dòng xoáy của cuộc mưu sinh, ít có thời gian quan tâm đến những người xung quanh, chuyện nhà nào, nhà ấy biết, nhiều khi là người ở cùng một con đường, nhà chỉ cách nhau vài căn nhưng không ai biết ai,… Khi chúng ta sống giữa một cộng đồng mà “đèn nhà ai nấy sáng” thì hàng xóm bỗng trở nên xa lạ, tình người cũng dần nhạt phai. Còn gì buồn tẻ hơn khi nhìn qua hàng rào, qua khung cửa sổ nhà kế bên mà chúng ta không nhận lại được một nụ cười. Tình cảm hàng xóm láng giềng dần mai một rồi mất đi, đồng nghĩa với việc chúng ta mất đi một thứ tình cảm quan trọng trong cuộc sống. Vì vậy hãy luôn biết trân trọng những người lân cận bên mình, sống chan hòa, yêu thương lẫn nhau để cuộc sống này thêm ý nghĩa.

“Thân thương làng xóm láng giềng

Sẻ chia những lúc buồn phiền khổ đau

Khi vui ta đến với nhau

Ấm trà chén nước chung câu tâm tình.”

bởi Phan Uyên

Tình bạn mang đến cho đời tháng năm rực rỡ

Nguồn: UEHenter

Trong năm 2018 điện ảnh Việt Nam chào đón một bộ phim về thanh xuân, về tình bạn khiến nhiều người đến bây giờ vẫn không thể quên, không khó để có câu trả lời đó chính là bộ phim Tháng năm rực rỡ. Tháng năm rực rỡ kể về câu chuyện tuổi niên thiếu của 6 cô gái nhóm Ngựa hoang. Có thể nói bộ phim đã cho người xem một lần nữa được đắm mình dưới cơn mưa rào thanh xuân.

Mạch phim đan xen giữa những khoảnh khắc tươi đẹp 25 năm trước của nhóm Ngựa hoang tại thành phố Đà Lạt và những cảnh đời hoàn toàn trái ngược của họ ở thời hiện tại, diễn ra vào những năm đầu 2000. Đó là quãng đời tươi đẹp nhất của Hiểu Phương khi vừa chuyển trường từ một vùng quê xa đến Đà Lạt. Trước bao bỡ ngỡ, cô bé 15 tuổi ấy may mắn được Dung đại ca kết nạp vào nhóm, cùng với Bảo Châu điệu đà , Tuyết Anh xinh đẹp nhưng lạnh lùng , Thùy Linh hay chửi thề, Lan Chi mập mạp tốt bụng. Họ đã có với nhau những tháng ngày tuổi trẻ với tình bạn đẹp đẽ, gắn bó ngỡ như sẽ không bao giờ chia xa. Tuy nhiên, nhiều biến cố cuộc sống cùng với thời gian trôi qua khiến họ thất lạc nhau. 25 năm sau, họ hội ngộ trong nụ cười lẫn nước mắt. Cuộc đời mỗi người giờ đây đều khác hoàn toàn với những gì từng mường tượng nhưng có một điều không bao giờ thay đổi chính là tình bạn của họ.

Nguồn: UEHenter

Tình bạn của sáu cô gái lớn lên từ những năm tháng thanh xuân nổi loạn, bồng bột nhưng cũng không kém phần trong trẻo, mộng mơ và rực rỡ. Với phương châm: Mọi người vì một người, một người vì mọi người họ đã cùng khóc, cùng cười, cùng nhau vấp ngã, cùng nhau lớn lên. Thanh xuân của sáu cô gái ấy có lẽ sẽ không rực rỡ nếu như không bên cạnh nhau. Bởi mỗi người là một mảnh sắc màu chỉ khi ghép lại với nhau mới tạo nên bức tranh đủ gam màu rực rỡ. Những tháng ngày niên thiếu ngây ngô rồi cũng trôi qua, ai cũng phải lớn lên chọn cho mình những ngã rẽ riêng, sáu cô gái của nhóm Ngựa hoang cũng vậy. Thời gian, dòng đời đẩy đưa mỗi người đến một bến bờ riêng. Sáu cô gái với tuổi trẻ nồng nhiệt năm nào dường như đều bỏ quên giấc mơ, dù là hão huyền và lời hứa “bạn bè lúc khó khăn phải luôn ở bên nhau” của thời thanh xuân để thu vào chiếc kén của mình ở hiện tại. Không gặp nhau, không liên lạc trong suốt 25 năm, nhưng may mắn thay họ chưa bao giờ quên nhau. Những ký ức tươi đẹp năm nào vẫn sống động trong tâm hồn mỗi người. Chính những ký ức về nhau từ thời trẻ đã giúp họ tìm thấy nhau và giúp nhau vượt qua khó khăn khi trưởng thành. Nụ cười, nước mắt, những cái ôm, những cái tay ấm áp sau 25 năm gặp lại có thể sưởi ấm bất kỳ trái tim đang lạnh giá nào.

Bộ phim khép lại, nhưng lại mở ra trong tâm khảm mỗi người những suy nghĩ về thanh xuân, về tình bạn. Ai cũng sẽ thấy mình trong đó, bởi ai cũng có tuổi trẻ ai cũng có những người bạn bên đời. Bạn là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ nào đó; là người có thể làm cho bạn tin rằng thế giới này thật sự tốt đẹp; là người sẵn sàng ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng cánh cửa cuộc đời vẫn đang rộng mở… Người bạn ấy có thể dìu bạn qua những giây phút khó khăn nhất của cuộc sống, nắm lấy tay bạn và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Thế nhưng cuộc sống đưa chúng ta vào những guồng quay khác nhau khiến ta đánh mất những người bạn một thời kề vai sát cánh. Cũng chính lúc đó chúng ta đang đánh mất đi một món quà vô giá, cuộc sống cũng sẽ trở nên tẻ nhạt và và vô vị hơn. Cuộc sống không tình bạn sẽ u ám như mặt đất thiếu ánh mặt trời, như khu vườn hoang vắng thiếu sắc màu & hương hoa, như bản ca thiếu những nốt nhạc. Tình cảm là thứ không giới hạn bởi trái tim vẫn đập nhịp nhàng. Đừng vì bận rộn, đừng vì chút xung đột, một chút đau thương mà đánh mất đi thứ tình cảm cao đẹp mang tên tình bạn!

Cảm ơn bạn vì thanh xuân của tôi tươi đẹp khi có bạn! Cảm ơn bạn vì cuộc đời tôi ý nghĩa khi có bạn!

bởi Phan Uyên

Lòng trắc ẩn có đang bị xã hội định hình?

Nguồn: Unsplash

Khi còn nhỏ, dường như không có ai giải nghĩa cho tôi ba chữ “lòng trắc ẩn”. Lớn lên, tôi hiểu nôm na từ này có nghĩa là lòng thương người. Tôi nhớ, ngày còn bé, khi nhìn thấy những người vô gia cư, những người già neo đơn thì trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc mà hồi đó tôi không thể định nghĩa được nó là gì, chỉ biết là tôi thấy rất thương họ và muốn làm một điều gì đó giúp họ. Ngày đó, tôi thấy những người vô gia cư, những người đáng thương gặp trên đường phố không có nhiều, họ là những người thực sự khó khăn và cần giúp đỡ. Nhưng cho đến ngày nay, xã hội mà chúng ta đang sống đã có nhiều biến đổi. Có những sự thay đổi lớn tới mức đối với một số sự việc khi nhìn vào chúng ta không thể nhận biết được nó là thật hay giả? Đến nỗi khi đi ngoài đường phố và gặp những người khó khăn, trong đầu chúng ta còn phải đặt ra một câu hỏi rằng: “Người này là người thực sự có hoàn cảnh khó khăn hay chỉ là đóng kịch thôi?”. Vì vậy mới đặt ra vấn đề trong bài viết này, đó là “lòng trắc ẩn cho những người khốn cùng, có nên được đặt đúng chỗ?”

Nguồn: Unsplash

Bàn về vấn đề này, chúng ta thường nói tới hai mặt đối lập của cùng một vấn đề. Tôi đã từng được nghe những câu Châm ngôn như “Ai thương xót người nghèo khó thì có phước” hay là “Đừng bóc lột người nghèo vì họ nghèo khó, cũng đừng hà hiếp người khốn khổ nơi cổng thành”. Xét về khía cạnh này, việc chúng ta giúp đỡ những người khó khăn gặp nơi đường phố là một việc làm tốt và nên làm. Có rất nhiều trường hợp khó khăn thực sự cần giúp đỡ. Tôi từng thấy những chương trình mang tính nhân văn được tổ chức và giúp đỡ nhiều những hoàn cảnh thực sự khó khăn vượt qua được cơn sóng gió của cuộc đời họ. Việc giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn là điều nên làm, người có thì giúp đỡ người chưa có, như vậy tình thương giữa người với người ngày càng thêm khăng khít. Chắc hẳn chúng ta đã từng nghe câu “một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Việc chúng ta giúp đỡ những người khó khăn có thể chỉ là một chút trong những gì chúng ta có, nhưng đó lại là điều có ý nghĩa vô cùng đối với những người đang khốn khổ. Làm được những việc như vậy với những người xung quanh mình, chẳng phải cuộc sống sẽ có ý nghĩa hơn nhiều sao?

Nguồn: Unsplash

Ở một khía cạnh khác, hiện nay có rất nhiều người có quan điểm rằng chúng ta không nên giúp đỡ những người khó khăn bằng tiền bạc bởi lẽ những con người đó, nếu chúng ta cứ cho họ tiền, thì họ sẽ ỷ lại và không cố gắng nữa. Có những người “đóng kịch” để biến mình trở thành người khó khăn, lợi dụng lòng trắc ẩn của người khác để kiếm lợi cá nhân cho mình. Tôi đã thấy nhiều trường hợp ở những địa điểm du lịch nổi tiếng, những người làm cha, làm mẹ yêu cầu những đứa con nhỏ của mình “hóa trang” thành những đứa bé mồ côi, quần áo dơ dáy, đầu tóc rối bời đi xin ăn. Ban đầu, khi bắt gặp những hình ảnh đó, ai cũng sẽ động lòng trắc ẩn mà giúp đỡ những đứa bé này. Thế nhưng, khi bạn lui tới địa điểm đó nhiều lần và thường xuyên gặp em bé đó đi xin tiền, bạn sẽ bắt đầu đặt câu hỏi về sự chân thực của những điều mình đang nhìn thấy. Tôi đã có lần thử đặt câu hỏi với một cậu bé rằng: “Em có đang đi học không?”. Cậu bé gật đầu. Thấy lạ, tôi tiếp tục hỏi: “Vậy tại sao em lại đi xin tiền như thế này?”. Cậu bé nói vì bố mẹ muốn em làm như vậy!? Có nghĩa là, những người lớn, những người hiểu chuyện đã lợi dụng con trẻ cho mục đích cá nhân của mình. Tôi không bàn tới những ảnh hưởng tiêu cực trên đứa trẻ khi được nuôi dạy trong một môi trường của sự lừa dối. Thế nhưng, trong chỗ này, chẳng phải nếu chúng ta cứ giúp đỡ cậu bé, mỗi ngày cậu lại càng đem về nhiều tiền hơn thì chẳng phải chúng ta đã gián tiếp cổ vũ cho việc làm sai trái của cha mẹ chúng hay sao?

Nguồn: Pexels

Không chỉ là bố mẹ của những đứa trẻ, tôi còn biết có những đường dây chuyên sử dụng những đứa trẻ, người già neo đơn để trục lợi cho họ. Họ hoạt động bằng cách giao cho những người trong đường dây của mình phải đi bán một số thứ như kẹo cao su, tăm, bật lửa… hoặc đi xin ăn sau đó về nộp lại tiền cho họ. Có những trường hợp, nếu trong một ngày đi xin tiền mà không có đủ số tiền mà những người chủ yêu cầu thì sẽ bị đánh đập, trừng phạt một cách tàn nhẫn. Những người cầm đầu những đường dây này, họ đang lợi dụng lòng tin, lòng trắc ẩn của người khác để trục lợi. Nếu lòng trắc ẩn chúng ta đặt ở những chỗ này, chẳng phải đã sai rồi hay sao?

Lại có lần, tôi gặp phải một trường hợp đứng vòi vĩnh xin tiền trong chốn công sở cho kỳ được mới thôi. Người đó tự ý bước vào trong văn phòng công ty, trình bày hoàn cảnh rằng tôi khổ lắm, đi lạc, không có tiền đi xe về quê, xin cho tôi tiền đi xe… Người lễ tân trong công ty đã có ý muốn mời người đó ra ngoài vì việc đó không tiện nơi chốn công sở nhưng người xin tiền kia cứ cố đứng lại, đòi cho tiền bằng được. Người lễ tân buộc phải cho người đó 20.000 đồng để người đó bỏ đi, thế nhưng ai có thể ngờ được, người đó chê ít và yêu cầu cho thêm!?? Chẳng phải chỗ này, lòng trắc ẩn bị lợi dụng trắng trợn đến mức bị ép buộc hay sao?

Nguồn: Unsplash

Ngày nay, mạng xã hội đang vô cùng phát triển, mỗi ngày lướt web, Facebook chúng ta đều thấy rất nhiều những đoạn tin được chia sẻ về những hoàn cảnh khó khăn cần được giúp đỡ. Mỗi hoàn cảnh được đưa lên đều là những trường hợp vô cùng cấp bách, vô cùng khó khăn. Nhưng để kiểm tra tính xác thực của những thông tin này còn cần phải suy xét rất nhiều yếu tố.

Đứng trước những thực trạng hiện nay trong xã hội, có lẽ nhiều người dù có sẵn lòng giúp đỡ người khó khăn đến mấy đôi khi cũng phải đặt câu hỏi về độ chân thực của những hoàn cảnh này. Có lẽ lòng tin giữa người với người đã giảm đi rất nhiều. Người ta không còn dám tin chắc 100% vào những điều mình thấy, mình nghe được nữa. Có ý kiến cho rằng trước những hoàn cảnh khó khăn, chúng ta cần xem xét tới mức độ của họ, nhưng cũng có ý kiến lại cho rằng chúng ta không nên bỏ đi lòng trắc ẩn của mình, đừng quá đắn đo khi đưa tay ra làm một việc lành nào đó. Quan điểm của bạn thì sao?

bởi Quỳnh Mai