Ai cũng muốn có niềm vui và hạnh phúc, nhưng không phải ai cũng dễ dàng từ bỏ điều này.

Cổ nhân có câu “Nhân chi sơ tính bổn thiện“. Tôi chọn một góc độ khác nhìn vào luận điểm này để đưa ra dẫn chứng đối nghịch. Hy vọng rằng nó sẽ không trở thành một đề tài khiêu chiến nhưng sẽ ích lợi trong cái nhìn bao quát của chúng ta về những định luật diễn hóa trong đời sống nhân loại.

Nguồn: Pixabay

Khi trẻ nhỏ sinh ra chưa đầy năm, bạn chắc không lạ lẫm gì với việc con đòi hỏi những món đồ chưa được phép sử dụng hoặc thuộc sở hữu của trẻ khác, đôi khi bằng những xúc cảm rất quyết liệt. Người lớn sẽ cười xòa cho rằng con nít không biết gì. Nhưng đó là một trong những minh chứng việc mong muốn được đáp ứng nhu cầu của mỗi cá nhân dường như là bản năng gốc rễ. Chúng có thể đã tồn tại trong tiềm thức của từng tế bào được di truyền từ đời này sang đời khác một cách không hề vô lý. Khi nhận xét rằng con trẻ có những tính cách giống như ông bà hay bố mẹ, chúng ta chỉ nói vui. Nhưng trên thực tế rất khó để phủ nhận cả một quá trình của sự lan truyền mà chính bản thân mỗi người trong nhân loại đều là một mắt xích không thể loại trừ.

Minh họa: Công Kính

Từ thuở khai sơ, tổ phụ của loài người đã không kiềm chế được tham muốn trở nên một phiên bản vượt trội so với sự tạo dựng ban đầu vô cùng thuần khiết. Và họ đã phạm tội với Thượng Đế một cách có chủ ý. Cũng không quá phi lý, huyễn hoặc khi lập luận rằng bản tính tham lam tồn tại trong những tế bào của chúng ta đã được di truyền từ nhiều đời nay như một lời nguyền khiến loài người càng về sau càng chìm trong đau khổ và tội lỗi. Tôi thật sự gần như bội thực với những tin tức mỗi ngày nhan nhản trên các trang truyền thông. Nào vì một ít của cải hay ham muốn sở hữu mà hủy hoại sinh mạng của người khác. Nào là vì một chút danh vọng mà bán rẻ cả nhân cách và lòng tự trọng. Nào là vì khao khát vật chất mà từ bỏ tình thân, tranh giành làm tổn thương lẫn nhau vô cùng trầm trọng. Người người nhà nhà đều có những hoàn cảnh, những nỗi niềm riêng. Đằng sau những tấm ảnh tươi cười có thể là những tâm tư vụn vỡ vì thiếu bình an. Để rồi người ta cứ phải an ủi nhau bằng câu “mỗi nhà mỗi cảnh”.

Nguồn: Pixabay

Tôi chọn một trong những xung đột điển hình hầu như tồn tại trong tất cả các gia đình Châu Á, phổ biến từ giới bần nông cho đến giới trí thức để làm dẫn chứng. Ngoại trừ cách hành xử được phân biệt rõ ràng bởi sự chênh lệch tầng lớp thì nguyên nhân hay nội dung cũng không có mấy khác biệt. Tôi muốn nói đến câu chuyện về sự phân chia, tranh chấp tài sản thừa kế giữa những người anh em ruột thịt. Có vẻ như ai cũng muốn phần của cải mình thêm nhiều dù căn bản họ chẳng mấy thiếu thốn hay có khi còn đang đủ đầy, dư giả. Những diễn biến ly kỳ kéo dài đến mấy đời con cháu. Hao tổn cả thể chất lẫn tinh thần với muôn ngàn chi phí tranh tụng được đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt. Đến cuối cùng, điều mà họ nhận được so với điều mà họ mất đi quả thật là không xứng đáng. Buông một tiếng thở dài sau tất cả cũng không thể nhẹ nhõm hơn. Vậy mà trong những cơn tham cuồng say, chẳng ai nhận ra giá trị để an yên trong đời sống chỉ đơn giản là nhường nhịn và chấp nhận buông bỏ. Ngồi bên nhau cùng uống một tách trà, ôn lại những khoảnh khắc đong đầy yêu thương, san sẻ vui buồn nhân sinh không hẳn là điều xa xỉ.

Nguồn: Pixabay

Phần đông nhân loại tự cổ chí kim luôn tôn thờ và dành cả đời mình để tìm kiếm vinh hoa, danh vọng, đến nỗi vô tâm hủy hoại những giá trị cốt lõi thuộc về chân lý. Họ hầu như lãng quên bình an thật sự là một món quà.

Bình minh chớp mắt đã hoàng hôn, thời khắc của đời người mong manh quá đỗi.

Đừng để lòng tham ngã giá cho niềm vui hay sự hạnh phúc của bạn mà hãy mạnh mẽ khước từ nó, vì sự sống đáng giá hơn sự giàu có. Hãy tỉnh táo giữ mình không rơi vào vòng xoáy cạm bẫy vô tận của lòng tham!


bởi Mai Sương

Khởi đầu của lòng tham

Minh họa: Công Kính

‘Sự tham lam’ có lẽ là một bản tính mà trong số chúng ta ít ai có thiện cảm khi nhắc đến. Chúng ta không thể phủ nhận rằng bản tính này vẫn còn ở trong mỗi chúng ta.

‘Lòng tham’ hay ‘sự tham lam’ là gì?
Tuỳ theo góc nhìn, lòng lam có nhiều định nghĩa khác nhau, nhưng đều có điểm chung là chỉ bản tính muốn lấy hết về phần mình, lấy quá phần của mình được hưởng, lấy cả phần của người khác… Trong văn học dân gian, lòng tham được người xưa nói là “vô đáy”. Có biết bao truyện cổ tích, truyện ngụ ngôn nói lên lòng tham của con người như: “Ăn khế trả vàng”, hay “Con gà đẻ trứng vàng”… Lòng tham là “vô đáy” nên không thể kể ra hết được. Lòng tham đeo bám theo con người hằng ngày vì gắn với nhu cầu. Về đại thể, nhu cầu của con người nói chung, nhu cầu của mỗi người nói riêng là hết sức đa dạng. Chúng ta có nhu cầu ăn no rồi lại ăn ngon, mặc ấm rồi đến mặc đẹp, có ít rồi lại muốn có nhiều thêm. Vì vậy chúng ta cứ bươn theo lòng mình, điều mình muốn để rồi không cảm thấy đủ, không cảm thấy thỏa lòng về những điều mình đang có.

Có thể nói rằng, bản tính này tồn lại trong mỗi một người từ khi sinh ra, chỉ có điều chúng ta có thể chế ngự nó trong mình được hay không mà thôi. Một ví dụ rất dễ thấy đó chính là những đứa trẻ thường vẫn theo bản năng mà giành lấy mọi thứ cho riêng mình. Để rồi sau đó khi lớn lên, những đứa trẻ cũng dần bị ảnh hưởng những biểu hiện của sự tham lam từ những người lớn tuổi. Và chính những đứa trẻ này cũng trưởng thành và ảnh hưởng tới con cháu của chúng. Nếu như vậy, có lẽ chúng ta cần tìm đến với tổ tiên của chúng ta – những con người đầu tiên trên Trái Đất này, để biết được lòng tham đã có từ ai, từ khi nào và nó đã truyền đến chúng ta ra sao.

Lòng tham xuất hiện từ khi nào?
Chuyện kể rằng:
Xưa kia, nơi khu Vườn Địa Đàng xinh đẹp do Thượng Đế tạo dựng với cây cối xum xuê và đầy đủ các loài chim muông, thú rừng. Một người nam là A-đam và một người nữ tên Ê-va sinh được sống trong khu vườn đó. Thượng Đế đã trao cho họ quyền để quản trị tất cả các loài chim muông, thú rừng, họ được quyền tận hưởng mọi hoa trái của cây cối trong khu vườn chỉ trừ duy nhất quả của cây trồng ở giữa khu vườn đó. Cuộc sống của họ được tiếp diễn mỗi ngày với những điều vui thích mà thiên nhiên ban tặng. Thế nhưng, bỗng có một ngày, một con rắn rỉ tai nàng Ê-va rằng: “Nàng có biết là ăn trái này sẽ trở nên khôn ngoan và biết mọi sự trên đời không?”. Nàng Ê-va đáp: “Nhưng Thượng Đế không cho phép chúng tôi ăn trái đó”. Con rắn trả lời: “Nàng cứ ăn đi, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu!” Nghe lời con rắn có vẻ êm tai, nàng Ê-va quay ra ngắm nhìn trái của cây trồng giữa vườn đó, thấy chúng thật đẹp mắt, lòng tham trong nàng trổi lên, nàng đưa tay hái một trái ăn thử và cũng trao cho A-đam cùng ăn nữa. Họ tự nhủ: Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu…

Hậu quả là A-đam và Ê-va đã phải chịu trách nhiệm cho hành động sai trái của mình. Họ bị đuổi ra khỏi khu Vườn Địa Đàng trù phú, và họ phải làm việc cực nhọc mới có cái mà ăn. Cuộc sống của họ từ đó là những ngày khó nhọc, phải làm lụng vất vả cho miếng ăn hàng ngày.

Một câu chuyện buồn…
Đọc xong câu chuyện này, trong đầu tôi có đặt ra một câu hỏi rằng: “Tại sao? Tại sao nàng Ê-va lại để mình bị cám dỗ để rồi phải nhận một hậu quả cay đắng?”

Và tôi có được một câu trả lời… Một trong những nguyên nhân khiến nàng Ê-va hành động như vậy đó là bởi vì LÒNG THAM. Chính lòng tham đã dẫn nàng Ê-va đến quyết định sai lầm đó, lòng tham đã lấn át lý trí của nàng.

Lòng tham vốn là bản năng của con người, từ thế hệ này sang thế hệ khác, đến chính chúng ta ngày nay. Thế nhưng việc chạy theo lòng tham hay cai trị trên nó thì thuộc vào lựa chọn của mỗi chúng ta. Chúng ta không thể thay đổi được quá khứ nhưng có thể lựa chọn được tương lai mình sẽ ra sao?


bởi Quỳnh Mai