Một bức thư gửi đến người nữ thông minh, thành công, và mạnh mẽ

Nguồn: pexels.com

Người nữ thân mến,

Khi bạn phấn đấu để trở nên và sống như một người phụ nữ thông minh, thành đạt và mạnh mẽ, tôi muốn chia sẻ một vài suy nghĩ để bạn cân nhắc và ghi nhớ cẩn thận trên hành trình của mình.

Bạn là một người nữ. Bạn không phải là một bản sao của người nữ khác, bạn là một phụ nữ độc nhất. Không có một quy chuẩn chung cho tất cả người nữ phải hành động, suy nghĩ, nhìn nhận, cảm thụ, và nói năng, nhưng là một người phụ nữ khác biệt với việc là một người nam.

Hãy hoan hỉ vì bạn được kiến tạo tương đồng nhưng khác biệt

Bạn tương đồng về giá trị và nhân phẩm với người nam, nhưng bạn khác biệt trong sự kiến tạo và mục đích. Giá trị và nhân phẩm của bạn không bắt nguồn từ giới tính nữ. Tất cả mọi người đều có giá trị và nhân phẩm, bất kể giới tính, tuổi tác, khả năng và trí tuệ, vì mọi cuộc sống của con người được tạo ra theo hình ảnh của Thượng Đế (sách Sáng Thế chương 1 câu 27). Tuy nhiên, giá trị và nhân phẩm của bạn được thể hiện rõ ràng thông qua sự nữ tính. Sự sáng tạo của Thượng Đế không dừng lại ở người nam (sách Sáng Thế chương 2 câu 18); người phụ nữ là tất nhiên và thiết yếu để hoàn thiện cuộc sống con người. Nhu cầu và sự cần thiết của người phụ nữ cho thấy có những hành động, vai trò, quan điểm và cách suy nghĩ, lời nói và cảm xúc sẽ không có nếu phụ nữ không tồn tại mà chỉ có đàn ông.

Tôi khuyên bạn không nên quên điểm này bởi vì khi ai đó tìm nguồn gốc cho bản sắc, giá trị và phẩm giá của mình trong giới tính của họ, giới tính sẽ trở thành một thứ gì đó quá quan trọng hoặc quá thấp kém.

Nó quá quan trọng nếu bạn khẳng định giới tính là thuộc tính xác định cuối cùng của bạn, và đặt giới tính này cao hơn một giới tính khác trong suy nghĩ hoặc hành động. Nó quá thấp kém nếu bạn nghĩ rằng giới tính không phải là vấn đề hay giới tính không có giá trị. Giới tính không phải là một huy hiệu được đeo hoặc vũ khí được sử dụng. Nó không phải là cuối cùng, cũng không phải là một cái gì đó để bỏ lơ. Thay vào đó, nữ tính của bạn là nhận dạng và cách để bạn sống đúng mục đích. Bất kể khả năng, kỹ năng hay tài năng nào, nữ tính cho phép bạn thể hiện mọi việc theo cách độc đáo và cần thiết.

Quản lý khả năng thiên phú của bạn

Bạn muốn thông minh và được biết đến như một người phụ nữ thông minh. Tôi hiểu khát vọng đó. Nhưng đừng quên rằng giới tính của bạn không quyết định giá trị và phẩm giá của bạn, trí tuệ cũng không. Bất kỳ khả năng nào bạn có đều là một món quà từ Thượng Đế. Dù bạn có cơ hội và lựa chọn để vun trồng, phát triển và sử dụng năng lực và khả năng của mình, bạn không phải người kiểm soát hay khởi xướng chúng. Bạn quản lý chúng.

Trí thông minh cũng không thuộc phạm vi “bạn có quyền chọn lựa”. Nó không chỉ được phát triển và sử dụng trong học tập và nghề nghiệp, mà còn trong mọi lĩnh vực khác như đức tin, mối quan hệ, niềm đam mê cá nhân và sự phục vụ. Hãy quản lý tốt và sử dụng tối đa khả năng và tiềm năng, nhưng hãy nhớ rằng, chúng không định nghĩa bạn hay mục đích của bạn. Chúng là những công cụ được sử dụng một cách trung thực và tốt đẹp cùng với trí tuệ, ân huệ và tình yêu.

“Thành sự tại Thiên”

Rõ ràng là tôi đang viết cho bạn từ góc nhìn Cơ đốc. Nếu bạn cũng là Cơ đốc nhân, đây có lẽ cũng là lời chứng của bạn: Tôi có niềm tin và tin tưởng vào Đức Chúa Trời. Tôi sống để mang lại vinh quang cho Ngài, tôi được thúc đẩy bởi Lời Chúa và Thánh Linh của Ngài, với Chân lý của Ngài là kim chỉ nam của tôi trong mọi việc.

Trước khi tôi hiểu rằng mình cần Đấng Cứu Rỗi, tôi không hoàn toàn hiểu được những sự thay đổi mà Chúa mang đến cho cuộc sống tôi – những thay đổi mà tôi cần có. Tôi đã không hiểu rằng tâm trí, tấm lòng, mong muốn, mục tiêu và mục đích của tôi đều có thể được làm mới khi tôi sẵn sàng cho phép Chúa tái tạo tôi khi tôi tuân theo Lời Chúa. Tôi có một khả năng mới để trở thành người phụ nữ mà Chúa tạo nên, và một sức mạnh mới để sống theo như Chúa kêu gọi tôi.

Với tất cả những điều đó trong tâm trí, chúng ta nhận ra rằng Đức Chúa Trời là Đấng cứu rỗi và biến đổi chúng ta, Ngài cũng là Đấng xác định thành công thực sự. Thành công trong cuộc sống được mô tả qua Kinh Thánh, sách Phi-líp chương 1 câu 21 “Vì đối với tôi, sống là Đấng Christ, còn chết là ích lợi”, và chính Chúa nói qua sách Giăng chương 17 câu 23 “Con ở trong họ và Cha ở trong Con, để họ được hiệp nhất trọn vẹn, nhờ đó thế gian biết rằng Cha đã sai Con đến, và Cha đã yêu thương họ như Cha đã yêu thương Con”.

Thành tựu, sự nghiệp, tài chính hoặc sức ảnh hưởng không định nghĩa chúng ta hay thành công của chúng ta. Thay vào đó, chúng là phương tiện đem vinh quang đến Chúa. Một cuộc sống bày tỏ Giê-xu, Đấng Cứu Thế, thông qua các hành động, suy nghĩ, cảm xúc, thái độ và lời nói trong gia đình, cộng đồng và thế giới là một cuộc sống thành công.

Chúa cung cấp sức lực thực sự

Rốt cuộc, bạn muốn trở thành một người nữ mạnh mẽ. Sức lực là yếu tố hỗn độn và thường bị hiểu lầm trong tất cả những gì bạn đang tìm kiếm. Đúng vậy, sức lực lâu dài không phải là vấn đề duy nhất. Chắc chắn nhiều người có sức mạnh của tấm lòng, tâm trí và trong tính cách của chính họ. Nhưng cuối cùng thì sức lực của con người chỉ là tạm thời và không trọn vẹn – có hiệu lực trong một thời gian và một số trường hợp nhất định, nhưng không kéo dài và duy trì được. Sức lực thực sự lâu dài chỉ có khi bạn nhận ra sự yếu đuối của chính mình. Và nguồn năng lực vô hạn, hoàn hảo được cung cấp cho bạn phụ thuộc hoàn toàn vào Đấng là vầng đá, thành lũy và nơi nương náu của bạn (sách Thi thiên chương 18 câu 2).

Chúng ta không nên tìm cách xác định một người nữ thông minh, thành đạt, mạnh mẽ chỉ bằng những tiêu chuẩn và ý tưởng của con người.

Sức lực không phải là sự mạnh mẽ, quyết đoán hay theo cách của bạn. Đó không phải là quyền lực, to tiếng nhất, đầu tiên nhất, hoặc tốt nhất. Đó không phải là thiếu tôn trọng, coi thường hoặc lên án những người không đồng ý với bạn hoặc lợi dụng những người yếu đuối. Thay vào đó, sức lực là đứng trên nền tảng lẽ thật, sự khôn ngoan và tình yêu thương của Chúa với sự phụ thuộc hoàn toàn vào năng lực của Thánh Linh Chúa. Đó là sự khiêm nhu: sức mạnh dưới sự kiểm soát của Chúa. Phần của bạn là theo đuổi và sử dụng tốt sức lực đó, cùng với việc theo đuổi các thuộc tính khác của Chúa như ân huệ, lòng thương xót, tình yêu thương, chính trực và lòng tốt cho sự tốt lành và vinh quang của Chúa.

Không có ai chắc chắn được từng bước trong quá trình trở thành hoặc sống như một người nữ thông minh, thành đạt, mạnh mẽ. Đường đi và kết quả sẽ khác nhau. Cách bạn học hỏi, loại năng lực cụ thể cần thiết cho mỗi hoàn cảnh trong cuộc sống của bạn, kỹ năng và kiến ​​thức cần thiết cho công việc của bạn, cách bạn quan tâm đến người khác, niềm đam mê bạn có, nhu cầu bạn quan tâm và trí tuệ bạn sử dụng trong vai trò của bạn sẽ không giống như của tôi. Nhưng cả hai chúng ta đều có thể là những người nữ thông minh, thành đạt và mạnh mẽ trong Chúa. Một điều chắc chắn: chúng ta không nên tìm cách xác định một người nữ thông minh, thành đạt, mạnh mẽ chỉ bằng những tiêu chuẩn và ý tưởng của con người. Những tiêu chuẩn đó sẽ thay đổi, gây bối rối, và cuối cùng thất bại. Bạn có thể nhận ra có bao nhiêu lý tưởng và tiêu chuẩn của xã hội con người mà bạn đang theo đuổi, và bạn nhận thấy nhu cầu mình cần thay đổi tấm lòng và tâm trí.

Hãy trông cậy vào Cha Thiên Thượng và là Đấng Tạo Hóa không hề đổi thay. Hãy tìm giá trị và mục đích của bạn theo cách của Ngài và trong Ngài. Xem xét những điều tôi đã tìm cách mang lại trong bức thư này sẽ giúp bạn xây dựng sự thông minh, mục đích và sức lực thực sự. Tôi đang theo đuổi những điều này với bạn và cầu nguyện cho tất cả chúng ta.

Đồng hành cùng với bạn.


Nguồn: global7.tv
Dịch: Janebie

4 sự thật khoa học xã hội đáng kinh ngạc về tình mẹ

Là những người mẹ chúng ta không thể chối từ mối liên hệ gắn bó, thuyết phục, mạnh mẽ và liền mạch với con cái. Khoa học liên tục chứng minh điều này. 

Nguồn: pexels.com

Để bàn về tình mẹ, sau đây là 4 sự thật thú vị về khoa học lẫn xã hội cho chúng ta thấy rằng mối liên hệ giữa cha mẹ và con cái đã được thiết kế chặt chẽ từ trước. Bằng sự khôn ngoan vô tận, Thượng Đế đã gắn kết tạo vật của Ngài trong sức mạnh của dòng dõi và mối liên hệ. Cùng xem thế nào nhé!

1. Con trẻ đặt tên cho chúng ta

Trong tiếng Anh, chúng ta được gọi là “mom”.
Trong tiếng Man-đa-rin – Trung Quốc, chúng ta được gọi là “mama”.
Trong tiếng Tây Ban Nha, chúng ta cũng được gọi là “mama”.
Tiếng Ai-lân là “mamma”.
Tiếng Do Thái là “ee-ma”.
Tiếng Việt chúng ta là “mẹ”. 

“Bạn có thấy một xu hướng chung? Theo báo Live Science (tạm dịch Khoa Học Sống Động) đó “không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên” – một trong những âm thanh đầu tiên mà các em bé thường phát âm là “ma”, và hầu như mọi ngôn ngữ trên toàn cầu đều lấy tiếng nói đó làm nền tảng cho từ mẹ”.

Vì một trong những lời đầu tiên trẻ con tạo ra là “ma”, nên hầu hết các ngôn ngữ trên thế giới có âm đó là gốc của chữ “mẹ”.

2. Rất lâu sau khi sinh, tế bào của trẻ con vẫn sống và hỗ trợ cho sức khỏe chúng ta.

Khi mang thai, các bà mẹ chia sẻ tế bào với các trẻ, tạo nên một kết nối trọn đời. “Trong một số trường hợp, những tế bào này tồn tại trong cơ thể mẹ trong nhiều năm. Theo nghiên cứu của nhà di truyền học Diana Bianchi, thuộc Đại học Tufts, từng tiết lộ một người mẹ vẫn mang trong mình tế bào của đứa con trai đã 27 tuổi của cô. Không ai biết liệu các tế bào có ảnh hưởng gì đến cơ thể người mẹ hay không, mặc dù một số nhà nghiên cứu cho rằng chúng có thể góp phần chống bệnh tự miễn dịch – theo báo Live Science.

3. Con gái được dưỡng dục từ những người mẹ có việc làm thường có thu nhập cao hơn khi trưởng thành

“Nhìn chung, công việc của người mẹ phần nào tác động đến hành vi và thành tích học tập của trẻ em ngắn hạn. Và có ích lợi dài hạn. Một nghiên cứu được công bố vào năm 2018 cho thấy con gái được nuôi dưỡng bởi các bà mẹ đi làm có nhiều khả năng được tuyển dụng khi trưởng thành và có thu nhập cao hơn” – theo Trường Harvard Kennedy.

Con gái được nuôi dưỡng từ những người mẹ làm việc thường có thu nhập cao hơn khi trưởng thành.

4. Nhịp tim của em bé tương xứng với tần số của người mẹ

Trong một nghiên cứu được xuất bản bởi Science Direct, các trẻ 3 tháng tuổi và mẹ của chúng “hài hòai nhịp tim khớp nhau khi các bà mẹ có dấu hiệu âu yếm như mỉm cười. Trẻ con có nhịp tim nhanh hơn người lớn, nhưng các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng các cặp mẹ-bé đập nhiều nhịp hơn so với trẻ sơ sinh và phụ nữ không phải là mẹ của chúng”.

Ngoài ra, báo Meredith Small viết trong quyển “Our Babies, Ourselves”: (tạm dịch “Các con chúng ta, là chúng ta”) cho rằng trẻ con và mẹ của chúng có mối liên hệ sinh lý sâu sắc. Trong một nghiên cứu về phản ứng của trẻ sơ sinh đối với các bà mẹ, ông bố và người lạ, một bé gái sơ sinh đã được đưa vào phòng thí nghiệm và đặt trong một chiếc ghế nhựa được che chắn khỏi những phiền nhiễu. Đứa bé được tiếp cận đầu tiên là mẹ, sau đó là cha, và cuối cùng là một người lạ. Theo dõi cho thấy em bé đã đồng bộ nhịp tim với mẹ hoặc cha khi họ đến gần, nhưng đứa trẻ không đồng bộ hóa nhịp tim của mình với người lạ. Dữ liệu cho thấy các em bé và người chăm sóc thường cuốn vào mối quan hệ cân bằng nội môi khi đó em bé thích nghi với cha mẹ để đạt được sự cân bằng nào đó.


Nguồn: lightworkers.com
Dịch: Janebie

Vệ sinh tinh thần mùa dịch Corona

Đại dịch Coronavirus đang đảo lộn hầu hết mọi phần cuộc sống, cả trong và ngoài công việc. Và một trong những mối quan tâm lớn nhất của tôi trong cơn đại dịch này là ảnh hưởng của nó đối với sức khỏe tinh thần của các bác sĩ lâm sàng.

Nguồn: Pexels

Là một cán bộ cấp cao trong phòng ban Tai nạn và Cấp cứu (A&E), tôi từng bị trầm cảm. Lúc này, tôi lo lắng về nguy cơ gây ra bởi Coronavirus đối với sức khỏe tinh thần hơn là sức khỏe thể chất của tôi.

Ảnh hưởng của Coronavirus tới tinh thần

Đại dịch có thể ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần của các bác sĩ lâm sàng bằng nhiều cách. Chúng ta đang chứng kiến số lượng bệnh nhân leo thang nhanh chóng và nhiều người chết trong vòng tay của y bác sĩ thay vì gia đình họ. Chúng tôi trải nghiệm cảm giác bất lực đáng sợ khi đứng trước tình trạng không có cách điều trị, và khi các chính phủ thế giới phải đấu tranh ngăn chặn dịch bệnh bằng các sự can thiệp cực đoan. Chúng tôi liên tục bị bắn phá và choáng ngợp bởi hàng loạt thông tin từ các cơ quan báo chí, các cuộc họp báo, truyền thông xã hội, các nhóm WhatsApp và các ấn phẩm tạp chí, khiến việc tan ca trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Và giống như phần còn lại của cả thế giới, chúng tôi cảm nhận sự cô đơn của cách ly xã hội và sự cô lập bản thân. Vậy làm thế nào chúng ta có thể chăm sóc sức khỏe tinh thần của mình trong cuộc khủng hoảng Coronavirus?

Tầm quan trọng của giữ tinh thần khỏe mạnh

John Wyatt, một bác sĩ tư vấn chuyên khoa thần kinh, giáo sư nghiên cứu khoa học, đã ủng hộ tầm quan trọng của việc làm sạch tinh thần hàng ngày:

Tất cả chúng ta đều biết cần vệ sinh thân thể để duy trì sức khỏe. Làm sạch tinh thần cũng giống vậy, đó là việc có ích. Điều đó có nghĩa là kiểm soát nội dung của những suy nghĩ và chọn lấp đầy tâm trí bằng những suy nghĩ tích cực, lành mạnh hơn là những gì tiêu cực, gây tổn hại và không lành mạnh. Và đã làm được một ngày, không có nghĩa là hôm nay và những ngày sau đó không còn trọng. Cần kỷ luật hàng ngày để giữ cho cuộc sống tinh thần khỏe mạnh.

Kinh Thánh đưa ra một minh họa tuyệt vời về làm sạch tinh thần trong sách Phi-líp chương 4 câu 8 nói: “Cuối cùng, thưa anh em, hễ điều gì chân thật, điều gì đáng trọng, điều gì công chính, điều gì thanh sạch, điều gì đáng yêu chuộng, điều gì đáng biểu dương; nói chung là điều gì đức hạnh, đáng khen ngợi thì anh em phải nghĩ đến”.

Nguồn: Vnexpress

Đó là một danh sách thú vị, bắt đầu bằng sự thật. Làm sạch tinh thần bắt đầu bằng việc tập trung vào sự thật và hiện thực hơn là dối trá và tưởng tượng. Tất nhiên, điều này bao gồm sự thật về tình yêu thương và chăm sóc vô điều kiện của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta, sự chấp nhận của Ngài với chúng ta trong Đấng Christ và sự tha thứ vô hạn mà Ngài ban cho. Kế tiếp, đến điều đáng trọng, lẽ phải và trong sạch. Đây là tất cả các khía cạnh của lòng tốt. Chúng ta được kêu gọi tập trung suy nghĩ của mình vào mọi thứ tốt đẹp và tinh khiết về mặt đạo đức. Cuối cùng, là tất cả mọi thứ đáng yêu chuộng, xuất sắc và hấp dẫn. Đây là tất cả các khía cạnh của vẻ đẹp.

Những điều này rất hữu ích cho việc duy trì sức khỏe tinh thần tốt. Vì vậy, làm thế nào chúng ta có thể lấp đầy tâm trí với sự thật, lòng tốt và vẻ đẹp trong thời gian Coronavirus?

Sự thật

Suy ngẫm về sự thật liên quan đến việc lọc bỏ những thứ linh tinh và tiếng ồn gây nhiễu tâm trí chúng ta. Rõ ràng cập nhật các hướng dẫn y tế và thông tin từ chính phủ mới nhất là rất quan trọng. Nhưng cũng nên khôn ngoan và cẩn thận về việc chúng ta dành bao nhiêu thời gian để lướt xem các trang truyền thông xã hội và đọc các bình luận. Tôi nghĩ rằng nhiều người trong chúng ta sẽ được hưởng lợi từ việc kỷ luật bản thân bằng cách tắt màn hình thiết bị đi.

Hễ điều gì chân thật, điều gì đáng trọng, điều gì công chính, điều gì thanh sạch, điều gì đáng yêu chuộng, điều gì đáng biểu dương; nói chung là điều gì đức hạnh, đáng khen ngợi thì anh em phải nghĩ đến.

Lòng tốt

Truyền thông xã hội đang bão hòa với số liệu thống kê đáng buồn và dự báo đầy bất an. Nhưng giữa nỗi đau của đại dịch, có những câu chuyện tích cực để biết ơn và ăn mừng. Cộng đồng đã cùng nhau chăm sóc người bệnh và khó khăn. Các quốc gia hỗ trợ nhau dù khác biệt thể chế. Mọi người đang dành thời gian để hỏi han bạn bè dù xa cách về địa lý. Và môi trường tự nhiên được làm sạch một cách không thể ngờ. Mặc dù chúng ta không thể trốn tránh nỗi đau và sự đau khổ của đại dịch, chúng ta vẫn có thể suy nghĩ về những sự kiện tốt và đáng khích lệ này.

Vẻ đẹp

Chúng ta không thể đến thăm các phòng trưng bày nghệ thuật hoặc nhà hát, nhưng chúng ta vẫn có thể lấp đầy tâm trí bằng vẻ đẹp. Hầu hết chúng ta hiếm khi có thời gian chơi nhạc, vẽ tranh hoặc xem phim. Nhưng với khoảng trống do lịch trình bị hủy, chúng ta có cơ hội để tận dụng sự tĩnh lặng của việc cách ly xã hội, để thưởng thức vẻ đẹp của âm nhạc, nghệ thuật hoặc văn học hay nấu ăn tại nhà.

Nguồn: Pixabay

Kết luận

Là Cơ đốc nhân, chúng ta tin rằng sự thật, lòng tốtvẻ đẹp được tìm thấy đầy dẫy và trọn vẹn qua thông điệp Phúc Âm của Chúa Giê-xu được gợi nhớ trong suốt tuần lễ Phục Sinh. Vì tình yêu dành cho chúng ta, Ngài từ Thiên Đàng xuống trần gian để chịu đựng nỗi đau và sự đau buồn của chúng ta cho đến khi chết. Sau đó, Chúa đã đánh bại cái chết và sống lại vinh quang vào buổi sáng Phục Sinh đầu tiên. Điều trung thực nhất, tốt nhất và đẹp đẽ nhất mà chúng ta có thể lấp đầy tâm trí hàng ngày chính là Tin Tốt Lành của Chúa Giê-xu.

Khi đại dịch xảy ra, tôi lo sợ về ảnh hưởng của nó đối với sức khỏe tinh thần của tôi, bạn bè và đồng nghiệp. Những ngày này sẽ là thử thách cho tất cả chúng ta vì nhiều lý do. Nhưng tôi cũng tin rằng một trong những vũ khí tốt nhất chống lại Coronavirus là giữ vệ sinh thường xuyên và kỷ luật – cả về thể chất lẫn tinh thần!


Nguồn: CMF Blogs
Bài: Benjamin Chang
Dịch: Janebie

Chặn đứng sợ hãi, lan truyền hy vọng

Sợ hãi đang bao trùm khắp nơi như dịch Covid-19 trong thời gian khó khăn này. Nhưng niềm tin vào điều tốt đẹp sẽ đến, ngay cả từ những điều chúng ta không thể kiểm soát, chính là liều thuốc hy vọng mà chúng ta đang cần.

Nguồn: convivium.ca

Càng lớn, tôi càng đam mê khủng khiếp những vấn đề liên quan đến bệnh tật, đau ốm. Về sau tôi đã đến bệnh viện Nhi đồng rất nhiều lần. Làm công việc phẩu thuật trong bệnh viện chắc hẳn đã để lại trong tôi dấu ấn tâm lý, tôi vừa kinh hãi vừa vô cùng tò mò về bệnh tật và ảnh hưởng của nó đối với cơ thể con người.

Bộ phim Contagion (Sự Truyền Nhiễm) năm 2011 có một dòng giới thiệu mà tôi thấy vừa như lời tiên đoán vừa hợp lý: “Không có gì lây lan như nỗi sợ hãi”. Bộ phim xoay quanh những nỗ lực tìm kiếm nguồn gốc và cách chữa một căn bệnh bắt nguồn từ Trung Quốc và cách mà các quan chức y tế chạy đua để tìm hiểu thêm về căn bệnh này.

Ngoài cuộc đua hồi hộp để theo dõi loại virus biến đổi nhanh chóng, phần yêu thích của tôi về bộ phim là khía cạnh con người. Khi căn bệnh lây lan, mọi người trở nên sợ hãi và không tin tưởng nhau. Sự hoảng loạn lan rộng, xã hội trở nên nặng nề hơn và cuối cùng bị tê liệt vì tỷ lệ tử vong tăng vọt và mọi người tự cô lập lẫn nhau.

Nguồn: vnreview.vn

Tất nhiên đây chỉ là một bộ phim tâm lý xã hội về dịch bệnh và nỗi sợ hãi. Nhưng những dòng giới thiệu vẫn áp dụng được cho ngày hôm nay.

Không có gì lây lan như nỗi sợ hãi.

Cơn dịch lây lan đáng kể đầu tiên mà tôi nhớ là đại dịch H1N1 năm 2009, khi một vài đứa trẻ trong lớp sáu của tôi cáo buộc tôi mang bệnh vì tôi là người Mexico. Họ cô lập tôi và tôi chỉ có thể quay cuồng trong nỗi hoang mang bởi vì những con người thường lo lắng và sợ hãi dịch bệnh đang liên kết tôi với căn bệnh mà chẳng liên quan gì đến tôi – ngoại trừ nguyên quán của tôi là nơi bắt nguồn của virus.

Nhưng giai đoạn này đã dạy tôi rằng sự phấn khích hoặc sợ hãi về một căn bệnh truyền nhiễm có thể dẫn đến việc vội vã đưa ra kết luận phi lý và liều lĩnh. Điều này đã xảy ra với dịch Ebola, và bây giờ là khắp mọi nơi vì Covid-19.

Tôi thừa nhận rằng đã có lúc quan tâm và “hứng thú” khi nghe về loại Virus Vũ Hán ở Trung Quốc, hay khi xem báo cáo về các quốc gia mới xuất hiện dịch bệnh. Nhưng một khi dịch Covid-19 đi vào thành phố của tôi, chúng tôi phải làm việc ở nhà, trường học đóng cửa và mối đe dọa trở thành một thực tế. Dường như mọi thứ đều ngưng trệ chỉ trong một ngày.

Sự phấn khích hoặc sợ hãi về một căn bệnh truyền nhiễm có thể dẫn đến việc vội vã đưa ra kết luận phi lý và liều lĩnh.

Trong khi các kênh truyền thông “được mùa” tin tức thì vô số người đang sợ hãi. Và giữa đám đông người tích trữ giấy vệ sinh và nước rửa tay, vẫn có những người đang cố gắng lấp đầy phương tiện truyền thông xã hội của họ bằng những thông tin hữu ích để làm dịu nỗi sợ hãi, và cũng không thiếu những người tìm cách chính trị hóa đại dịch này. Tôi tự hỏi điều gì có thể dẫn hướng tôi khỏi giai đoạn báo động này?

Hai điều: lẽ thường tình và hy vọng.

Lẽ thường chính là ý thức mà tôi thực sự kiểm soát được: tôi có trách nhiệm với sức khỏe cá nhân của mình và cả giảm thiểu rủi ro cho những người xung quanh. Điều này có nghĩa là lắng nghe các quan chức y tế phản ứng với dịch Covid-19, cũng như tự ý thức giữ vệ sinh và các quy tắc sạch sẽ. Mục tiêu là góp phần để đối phó với đại dịch. Điều này cũng có nghĩa là từ chối mọi khuynh hướng sợ hãi vô lý hay những hành động xuất phát từ nỗi sợ, thay vào đó là hành động dựa trên thực tế của những gì thực sự diễn ra sau sự kiện Covid-19.

Không có gì chặn đứng nỗi sợ hãi bằng hy vọng.

Hy vọng, cụ thể là niềm hy vọng trong Cơ đốc, có nghĩa là tin tưởng rằng điều tốt đẹp sẽ đến từ những gì nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Tin tưởng rằng Chúa sẽ ban sự kiên cường cho những người đang chịu đau đớn, ban sự vững an cho những người gặp rủi ro, an ủi những người đau buồn, mất mát và ban khôn ngoan cho những người đang trực tiếp ngăn chặn dịch bệnh Covid-19. Hy vọng có nghĩa là luôn nhắc nhở bản thân rằng ý muốn Chúa là tốt đẹp, rằng tôi có thể mạnh mẽ và can đảm nhờ Ngài, ngay cả khi tôi là một sinh viên hay công nhân thất nghiệp.

Dịch bệnh này sẽ qua. Và thời gian khủng hoảng này sẽ hết.

“Không có gì lây lan như sợ hãi”, nhưng không có gì chặn đứng nỗi sợ hãi bằng hy vọng.

Bây giờ không phải là lúc để hoảng loạn hay sợ hãi. Bây giờ là lúc để có trách nhiệm, sống có lương tâm, ý thức và hy vọng. Hãy để hy vọng là điều duy nhất chúng ta lan truyền trong thời kỳ bệnh tật và sợ hãi.

“Chẳng phải Ta đã truyền phán với con sao? Hãy mạnh dạn, can đảm! Chớ run sợ, chớ kinh hãi! Vì Đức Chúa Trời của con vẫn ở cùng con trong mọi nơi con đi”. (sách Giô-suê chương 1 câu 9)


Nguồn: convivium.ca
Dịch: Janebie

7 cách để lan truyền hy vọng và sức khỏe (thay vì nỗi sợ và mầm bệnh)

Trong thời kỳ khủng hoảng, bạn chỉ được chọn một: hoặc tạo thêm nan đề, hoặc góp phần giải quyết vấn đề. Để có thể giải quyết vấn đề, bạn cần nhiều hành động hơn là chỉ tìm kiếm câu trả lời. Nó bao gồm cách bạn tiếp cận cuộc khủng hoảng, cách bạn quản lý phản ứng của mình và cách bạn cư xử với người xung quanh.

Nguồn: newearthpulse.wordpress.com

Tôi viết bài này khi thế giới đang đối mặt với đại dịch. Coronavirus mới này lây lan nhanh chóng kèm theo đó là gia tăng những điều không xác thực và mối nghi ngờ. Hầu hết mọi người không thể suy nghĩ hay hành động đúng đắn khi bị căng thẳng hoặc hoảng loạn. Thế còn bạn? Bạn đang góp phần vào căng thẳng và hoảng loạn? Hay bạn đang lan truyền sự trấn an và khích lệ? Phản ứng của bạn ảnh hưởng rất nhiều đến mọi người xung quanh.

Những cảm xúc tích cực (như kính nể, hạnh phúc, thỏa lòng và biết ơn) thúc đẩy hệ thống miễn dịch. Cảm xúc tiêu cực và căng thẳng làm tăng cortisol, gây ức chế hệ thống miễn dịch. Vì vậy, bạn thực sự có thể làm cho thế giới trở thành một nơi lành mạnh hơn khi bạn kiểm soát phản ứng của mình và lan truyền niềm hy vọng cùng sự khỏe khoắn thay vì nỗi sợ hãi.

Dưới đây là 7 cách để làm điều đó:

1. Xây dựng khả năng miễn dịch với điều tiêu cực

Trước tiên hãy kiểm soát những gì diễn ra trong đầu của bạn. Khi bạn thấy mình đang suy tư về những lo lắng hoặc thất vọng, hãy nhẹ nhàng ra lệnh cho giọng nói trong đầu dừng lại và tìm một điều gì đó để phân tán bộ não của bạn. Hãy cẩn thận với cách sử dụng thời gian và cách nuôi dưỡng tâm trí của bạn. Có câu nói: “Suy nghĩ chính là kết quả của những gì bạn dung nạp vào”. Nếu mạng xã hội hoặc tin tức khiến bạn cảm thấy tức giận hay lo lắng, hãy chuyển sang một nguồn thông tin khác có tính gây dựng hơn.

Đừng để cảm xúc của người khác ảnh hưởng bạn. Đối với tôi điều này thật khó. Khi người mà bạn quan tâm có phản ứng cảm xúc mạnh mẽ, thật khó để không bị ảnh hưởng, đặc biệt là khi bạn là người nhạy cảm, dễ cảm thông với người khác. Đừng cố gắng đồng hóa với cảm xúc của người khác. Hãy để họ cảm nhận đầy đủ cảm xúc của họ mà không biến nó thành cảm xúc của bạn.

2. Tươi cười

Gần đây, một người bạn của tôi chia sẻ rằng cô ấy tiếp nhận mọi việc với một chút suy xét và một chút hài hước. Tươi cười làm tăng tâm trạng và sức khỏe của bạn. Và nụ cười thường dễ “lây lan” với thông điệp rằng “chúng ta chung lưng đấu cật với nhau”. Chúng ta cần điều đó ngày nay. Không phải chúng ta tươi cười trong mọi tình huống. Tuy nhiên, một chút vui vẻ giúp mọi người giữ bình tĩnh và thư giãn.

Nguồn: Unplash

3. Chia sẻ thông điệp tích cực

Căng thẳng có thể dẫn đến góc nhìn phiến diện, khiến bạn chỉ nhìn thấy nan đề và lỗi lầm. Hãy luôn nhớ động viên, khen ngợi và cảm ơn người khác. Những hành động nhỏ đó có càng ý nghĩa hơn trong thời gian khó khăn.

Chia sẻ thông tin với người khác cũng giúp truyền tải thông điệp tích cực. Thông tin đó có thể là trung dung, hoặc thậm chí là tiêu cực, nhưng hành động thông báo cho người khác bày tỏ rằng họ quan trọng và bạn không chỉ nghĩ về bản thân mình.

4. Luôn trong “tầm với” của nhau

Trong trường hợp của loại virus này, mọi động chạm (dù chỉ là khuôn mặt của bạn) cũng không được khuyến khích. Cách ly xã hội đang được thúc mạnh, nhưng tôi thích mệnh đề ‘cách ly thể chất’. Hãy giữ khoảng cách với người xung quanh, nhưng ĐỪNG xa cách với xã hội. Hãy tìm cách khác để kết nối: vẫy tay, mỉm cười, nói chuyện điện thoại, hay hẹn gặp nhau qua cuộc gọi video.

Luôn luôn có một điều gì đó bạn có thể biết ơn.

Thông thường, các cộng đồng gần nhau hơn khi đối mặt với một thảm họa. Trong tình huống hiện tại, mọi người đang quay lưng lại với nhau. Bạn cần phải làm như vậy về thể chất, nhưng hãy làm ngược lại về mặt xã hội. “Chúng ta không từ bỏ một ai. Chúng ta là tất cả những gì chúng ta có. Hãy luôn vững vàng, dũng cảm, tử tế. Yêu thương nhau. Và lan tỏa sự bình tĩnh”.

Và khi mọi việc trở nên ổn hơn (khi bạn ở nhà an toàn với gia đình khỏe mạnh của bạn, hoặc khi dịch bệnh này đã qua), một cái ôm hoặc một cái vỗ nhẹ vào lưng truyền đạt nhiều hơn mọi từ ngữ. Hồi thập niên 80 khi Công nương Diana đến thăm các nạn nhân AIDS, bà thực sự nắm tay họ mà không đeo găng tay, bà phá tan những quan niệm sai lầm tràn lan về căn bệnh này. Điều đó đã truyền đạt lòng trắc ẩn và hy vọng cho những người mà bà đến thăm và gửi một thông điệp đến toàn thế giới.

Ngay cả khi bạn không thể đến gần ai, cũng hãy giữ liên lạc.

5. Luyện tập lòng biết ơn

Chúng ta khó có thể biết ơn về mọi thứ (một đại dịch là một ví dụ tuyệt vời), nhưng chúng ta có thể biết ơn trong mọi khoảnh khắc, như là bày tỏ sự biết ơn với những người đang đối mặt với trở ngại khủng khiếp của dịch bệnh thay cho chúng ta. Luôn luôn có một điều gì đó bạn có thể biết ơn. Nhận ra những điều đó mang lại cho bạn sự bình yên và vững tâm. Và khi bạn chia sẻ những gì bạn biết ơn, bạn truyền lại những lợi ích của lòng biết ơn đối với họ.

Nguồn: Unplash

6. Làm việc thiện

Bất cứ khi nào bạn lo lắng hay tức giận, hãy làm gì đó. (Đừng trút giận trên phương tiện truyền thông xã hội). Than phiền chỉ khiến bạn cảm thấy tồi tệ hơn. Nhưng một việc tốt giúp tăng sự tự tin, tâm trạng và thậm chí là sức khỏe của bạn! Nó giúp bạn giải thoát khỏi tâm trạng tồi tệ và cải thiện tình hình.

Ngay bây giờ, có nhiều cơ hội để làm việc thiện. Các bữa ăn từ thiện, nơi cứu trợ người nghèo, trại mồ côi… đều đang cần lượng lớn mạnh thường quân. Các bệnh viện vẫn cần máu từ những người khỏe mạnh. Hay đơn giản là mua thực phẩm giúp người hàng xóm khó khăn. Có rất nhiều cách để đóng góp.

Và đừng quên làm điều tốt cho chính mình. Ăn ngon, ngủ ngon và chăm sóc bản thân trong những lúc căng thẳng. Điều đó giúp ích rất nhiều trong việc kiểm soát phản ứng của bạn và lan truyền sự vững tâm.

7. Hít thở sâu

Hít thở sâu loại bỏ độc tố khỏi cơ thể và giải phóng năng lượng bình tĩnh vào hệ thần kinh của bạn. Nó tạo ra một bầu không khí an toàn cho những người xung quanh và gửi thông điệp rằng bạn đang kiểm soát tốt. Các kiểu thở cũng dễ lây lan. Vì vậy, hãy thở sâu giữa sự hỗn loạn; nó có thể thay đổi nhiệt độ cảm xúc của toàn bộ phòng, nhóm hoặc tổ chức.

Phản ứng căng thẳng quá là điều bình thường khi bạn gặp áp lực. Nhưng hiếm khi sự tức giận hay sợ hãi cứu vãn được tình hình. Thế giới cần bạn ở tình trạng tốt nhất. Với bảy lời khuyên này, bạn có thể cải thiện trạng thái cảm xúc của chính mình và tạo ra sự thay đổi tích cực trên thế giới.

Hãy chăm sóc bản thân! Chăm sóc người khác! Lan truyền sự tự tin, bình tĩnh, hy vọng, sức khỏe và cảm hứng!


Nguồn: Rachel Beohm
Dịch: Janebie


Hôn Nhân là gì?

Đấng Tạo Hóa tạo nên người nam, người nữ và Ngài thiết lập nên hôn nhân. Thượng Đế cho chúng ta biết lý do và mục đích của hôn nhân là gì.

Nguồn: Pexels

Chỉ có một nguồn gốc duy nhất để bạn có thể tìm hiểu làm thế nào, khi nào, ở đâu và tại sao hôn nhân bắt đầu. Đó là Kinh Thánh – quyển sách được phát hành với nhiều thứ tiếng và số lượng nhiều nhất trên thế giới, nhưng lại rất ít người hiểu được hôn nhân. Tìm đến với Kinh Thánh, bạn có thể hiểu được ý nghĩa của hôn nhân.

Kinh Thánh giải thích mọi sự đã bắt đầu như thế nào.

Đầu tiên, Thượng Đế tạo nên một người đàn ông

Để chúng ta khám phá cội nguồn của hôn nhân, sách Sáng Thế Ký, quyển sách của mọi khởi đầu, phù hợp để bắt đầu. “Thượng Đế lấy bụi đất tạo nên con người. Ngài thổi hơi thở vào lỗ mũi, thì con người trở thành người sống.” (sách Sáng Thế Ký chương 2 câu 7).

Thượng Đế đã tạo ra người đàn ông đầu tiên, là A-đam, từ bụi đất. Lúc đầu, A-đam là con người duy nhất. Thượng Đế ngay lập tức trao cho A-đam trách nhiệm và Ngài hướng dẫn ông cách chăm sóc và giữ gìn khu vườn Địa Đàng (câu 15).

Nhưng người đàn ông chỉ có một mình…

Thế giới nơi A-đam sống rất đẹp và hoàn hảo – ngoại trừ một điều: ông chỉ có một mình.

Thế giới đầy những loài động vật và Thượng Đế cho phép A-đam đặt tên cho tất cả chúng (câu 19). Qua quá trình này, A-đam đã học biết rằng ông khác với thế giới động vật. Ông được tạo nên trong hình ảnh của Thượng Đế – có trí tuệ, khả năng suy luận và sáng tạo. Sau khi hoàn tất việc đặt tên cho các con vật, A-đam chắc hẳn đã nhận ra rằng ông cô đơn như thế nào. Dường như Thượng Đế đã định trước điều này mà A-đam cần nhận ra rõ.

Thượng Đế phán rằng ‘Loài người ở một mình thì không tốt; Ta sẽ làm nên một kẻ giúp đỡ giống như anh ta” (câu 18). Và thế là Thượng Đế lấy một trong những chiếc xương sườn của A-đam và tạo nên một người có thể kết hợp hoàn hảo với A-đam, một người đàn bà.

Bà ấy là người bạn đồng hành lý tưởng, một người mà ông A-đam có thể chia sẻ những suy nghĩ và mong muốn sâu sắc nhất. Và quan trọng hơn ông có thể cùng bà bắt đầu xây dựng và phát triển một gia đình.

Nguồn: Pexels

Cuộc hôn nhân đầu tiên

Sau khi Thượng Đế cho A-đam nhìn thấy tạo vật mới nhất của Ngài, Kinh Thánh cho biết: “Bởi vậy cho nên người nam sẽ lìa cha mẹ mà dính díu cùng vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thịt(câu 24). Cuộc hôn nhân đầu tiên bắt đầu khi A-đam và Ê-va trở nên vợ chồng.

Hôn nhân là một sự kết hợp không thể tách rời. Việc Thượng Đế tạo nên Êva từ mảnh xương sườn của A-đam phản ánh mối liên hệ mật thiết và lâu dài giữa họ. Từ đó, họ chia sẻ với nhau không chỉ về phần thể chất mà là cả cuộc đời. Họ thành lập một gia đình – nơi họ tận hưởng những cuộc trò chuyện sâu sắc, những khoảnh khắc yên tĩnh, những khó khăn và căng thẳng, và cả mối quan hệ thể xác thân mật mà Thượng Đế đã định riêng cho hôn nhân giữa chồng và vợ.

Thượng Đế đã định cho hôn nhân là ‘một vợ một chồng’

Câu chuyện trong Kinh Thánh cho thấy A-đam và Ê-va sống với nhau và có con. Trong các thế hệ sau, con cái của ông bà tiếp nối theo hình mẫu: kết hôn, nuôi con và chứng kiến chúng trưởng thành, tiếp tục kết hôn và bắt đầu gia đình riêng của chúng. 

Điều răn thứ bảy trong 10 điều răn của Thượng Đế, đã tuyên bố rõ ràng: “Ngươi chớ phạm tội tà dâm” (sách Xuất Ai-cập Ký chương 20 câu 14). Thượng Đế không muốn bất cứ điều gì hay bất cứ ai can thiệp vào mối quan hệ đặc biệt giữa chồng và vợ.

Nhưng trong Kinh Thánh, chúng ta thấy có những sai trật khỏi hình mẫu của Đấng Tạo Hóa. La-mét là người đàn ông đầu tiên Kinh Thánh ghi lại có hai người vợ (sách Sáng Thế Ký chương 4 câu 19). Và tra xem tiếp tục, chúng ta thấy lịch sử đáng buồn của các phi tần (những phụ nữ không có đặc quyền hay vị thế như người vợ), chế độ đa thê và các mối quan hệ khác nằm ngoài khuôn mẫu mà Thượng Đế đã thiết lập.

Đó là các vấn đề nghiêm trọng, không phải là những gì Ngài đã dự định!

Thượng Đế đã định cho sự phát triển dòng dõi

Sau đó, “Thượng Đế ban phước cho loài người và phán rằng: Hãy sanh sản, thêm nhiều, làm cho đầy dẫy đất; hãy làm cho đất phục tùng, hãy quản trị loài cá dưới biển, loài chim trên trời cùng các vật sống hành động trên mặt đất” (sách Sáng Thế Lý chương 1 câu 28).

Thượng Đế không thiết kế thế giới động vật sinh sản theo mô hình một vợ một chồng. Nhưng, một lần nữa, chúng ta thấy sự phân biệt giữa loài người và động vật: Hôn nhân ngay từ đầu được tạo nên giữa một người đàn ông và một người đàn bà, và hai người họ sinh ra và nuôi dạy con cái như ý định của Chúa.

“Qua những lời của Chúa Cứu Thế Giê-xu được ghi lại trong Kinh Thánh, chúng ta có thể thấy rằng quan điểm hôn nhân của Đức Chúa Trời là mối quan hệ yêu thương, một vợ một chồng không thay đổi.”

“Kìa, con cái là cơ nghiệp bởi Thượng Đế mà ra; bông trái của tử cung là phần thưởng” (sách Thi-thiên chương 127 câu 3).

Thượng Đế tái khẳng định kế hoạch cho hôn nhân

Qua Chúa Cứu Thế Giê-xu và các sứ giả của Ngài, Thượng Đế tái khẳng định và làm rõ mối quan hệ hôn nhân. Chúa Cứu Thế Giê-xu phán: “Các ngươi chưa đọc lời chép về Đấng Tạo Hóa, hồi ban đầu, dựng nên một người nam, một người nữ, và có phán rằng: Vì cớ đó người nam sẽ lìa cha mẹ, mà dính díu với vợ mình; hai người sẽ cùng nên một thịt hay sao? Thế thì, vợ chồng không phải là hai nữa, nhưng một thịt mà thôi. Vậy, loài người không nên phân rẽ những kẻ mà Thượng Đế đã kết hiệp!” (sách Ma-thi-ơ chương 19 câu 4-6).

Ly hôn

Nghe có vẻ rất lỗi thời, nhưng các nghi lễ kết hôn thường có câu “cho đến khi cái chết chia lìa”. Điều đó có nghĩa là điều duy nhất chấm dứt hôn nhân là cái chết của một trong hai người bạn đời.

Ngày nay ly hôn là chuyện thường. Ngày càng có nhiều người trải qua sự bất hạnh trong hôn nhân và thậm chí, càng nhiều người phải chịu nỗi đau đớn khi ly hôn. Rõ ràng đây không phải là những gì Thượng Đế đã dự định cho con người! Khi được hỏi về việc ly hôn, Chúa Giê-xu phán: “Vì cớ lòng các ngươi cứng cỏi… ; nhưng, lúc ban đầu không có như vậy đâu” (sách Ma-thi-ơ chương 19 câu 8).

Nguồn: Pexels

Tóm tắt những gì Kinh thánh dạy về hôn nhân

1. Thượng Đế đã thiết lập hôn nhân là một mối quan hệ trọn đời, chung thủy giữa một người đàn ông và một người phụ nữ.

2. Đầu tiên, A-đam được tạo ra là con người đơn độc. Từ một trong những xương sườn của A-đam, Thượng Đế yêu thương tạo thành một người phụ nữ và tặng bà ấy cho ông. Họ trở nên “một thịt”, và bà ấy là sự kết hợp hoàn hảo cho A-đam. Họ cùng nhau thành lập một tổng thể, và cùng nhau xây dựng một gia đình, sinh và nuôi con cùng nhau.

3. Tội lỗi, đa thê và ly hôn là do sự cứng lòng của con người. Mặc dù Thượng Đế cho phép hôn nhân tan rã trong một vài hoàn cảnh nhất định, đó thật sự là trải nghiệm đau đớn. Chúa Trời không muốn con cái Ngài tổn thương nhau theo cách đó.

4. Qua Lời Chúa trong Kinh Thánh, chúng ta có thể thấy quan điểm của Ngài về hôn nhân là một mối quan hệ yêu thương, một vợ một chồng không thay đổi giữa một người đàn ông và một người phụ nữ.

Người nam và người nữ được tạo nên khác nhau nhằm bổ sung cho nhau. Và ý muốn của Thượng Đế ban con cái cũng chỉ qua hôn nhân, để được dưỡng dục bằng tình yêu thương và sự chu đáo của cả cha lẫn mẹ.


Nguồn: lifehopeandtruth.com
Janebie dịch

Chúa Trời là một Người Cha

Tại sao Chúa Trời được gọi là Cha? Chúa là Người Cha như thế nào? Ngài đối xử với chúng ta theo cách của một Người Cha ra sao? Chúng ta học được gì từ khía cạnh quan trọng này của Ngài?

Ảnh bởi Mohamed Awwam trên Unsplash

Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa toàn năng nắm mọi quyền cai trị và đáng được tôn kính, nhưng Ngài cũng mô tả chính mình Ngài là một Người Cha. Danh xưng ấy cho chúng ta có cái nhìn rõ ràng và hiểu biết sâu sắc về bản tính và kế hoạch của Chúa.

“Cha” mang nhiều ý nghĩa

Từ “cha” được sử dụng để mô tả một người đã tạo ra, khởi nguồn hoặc sáng lập một thứ gì đó. Chẳng hạn, James Naismith được gọi là “cha đẻ” của môn bóng rổ vì ông đã tạo ra môn thể thao này hơn 100 năm trước.

Mỗi chúng ta đều có một người cha thể xác mang đến cho mình sự sống của thể chất, vì vậy theo phong tục, trong hầu hết các nền văn hóa con cái đều mang họ của cha, và gọi người đó là “cha” hoặc “bố”.

Tuy nhiên, việc làm cha không hẳn lúc nào cũng thể hiện ra những điều tốt đẹp. Chúa Giê-xu có nói với những người đạo đức giả trong thời của Ngài: “Các ngươi bởi cha mình, là ma quỷ, mà sanh ra” (sách Giăng, chương 8 câu 44). Chúa không có ý nói rằng satan đã cho họ sự sống thể xác, nhưng họ đang theo gương satan về sự gian ác tâm linh. Satan là cha đẻ của sự dối trá và giết người, xúi giục người khác làm điều tương tự.

Ngược lại, Đức Chúa Cha là nguồn cội, là cha của lẽ thật và tình yêu thương (sách Giăng, chương 17 câu 17 và sách Giăng thứ Nhất, chương 4 câu 16).

Chúa Trời là Cha qua công trình sáng tạo

“Vì vậy mà tôi quỳ gối trước mặt Cha, bởi Cha mà cả nhà trên trời và dưới đất đều được đặt tên”. (sách Ê-phê-sô, chương 3 câu 14-15). Câu này cho thấy đại gia đình của Đức Chúa Trời ở cả trên trời và dưới đất. Thông qua công trình sáng tạo, Chúa là Cha của các thiên sứ (sách Gióp, chương 1 câu 6; chương 38 câu 7) và của loài người (sách Ma-la-chi, chương 2 câu 10; sách Lu-ca, chương 3 câu 38). Chúa Trời Toàn Năng có trách nhiệm trên mọi sinh vật tồn tại; vì vậy, Ngài chính xác là Cha của tất cả những ai có sự sống (sách Ti-mô-thê thứ Nhất, câu 6 câu 13). Vì thế, thật tự nhiên khi Kinh Thánh tỏ bày rằng Chúa đầu của một đại gia đình.

Chúa Giê-xu: Con Độc Sinh của Đức Chúa Trời

Đức Chúa Giê-xu là Con của Đức Chúa Trời, theo cách độc đáo và đặc biệt. Ngài là “Con của Đức Chúa Trời cao nhất” (sách Mác chương 5 câu 7). Sách Thi Thiên, chương 2 câu 7 ghi nhận: “Chúa phán cùng ta rằng: Ngươi là Con Ta, ngày nay Ta đã Sanh Con”. Chúa Giê-xu đã nhiều lần gọi Đức Chúa Trời là Cha. Sách Giăng, chương 3 câu 16 viết rằng “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài”.

A-đam và Ê-va được Chúa tạo dựng nên từ bụi đất và ban cho họ sự sống, nhưng họ không có mẹ, họ cũng không được thụ thai. Chúa Giê-xu là người duy nhất được sinh ra bởi một trinh nữ bởi “Thần Linh của Đức Chúa Trời và quyền phép Đấng Rất Cao sẽ che phủ Ma-ri dưới bóng mình”, dẫn đến việc thụ thai (sách Lu-ca, chương 1 câu 35). Chúa Giê-xu là Con Một của Đức Chúa Trời theo nghĩa đen. Bất kỳ ai cũng có một người cha phần xác. Thế nên, Đức Chúa Trời là Cha của Chúa Giê-xu, theo cách độc nhất mà Ngài không dành cho bất cứ tạo vật sống động nào khác.

Ảnh bởi Melindar Macaroni trên Pixabay

Cha tinh thần của chúng ta

Thông điệp sống còn mà Chúa Giê-xu mang đến cho chúng ta thấy vai trò người Cha và Chúa trong cuộc sống chúng ta. Dù tất cả chúng ta đều có sự sống thể xác khi bước vào thế giới này, nhưng Chúa có kế hoạch cho cả loài người, có cơ hội trải nghiệm khi tâm linh được làm mới, mang đến sự sống vĩnh viễn trong Vương quốc Chúa.

Thông điệp này cho thấy qua sự ăn năn và tiếp nhận Thần Linh Chúa vào lòng (sách Công vụ, chương 2 câu 38), Đức Chúa Trời Toàn Năng sẽ thật sự trở thành Cha chúng ta theo cách rất riêng. Ngài trở thành Cha chúng ta, và chúng ta trở nên con cái Ngài, khi chúng ta có tâm linh mình được làm mới lại. Sách Rô-ma, chương 8 câu 14 cho biết: “Vì hết thảy ai được Thần Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời”.

Sách Rô-ma, chương 8 câu 9 “Nếu thật Thần Linh của Đức Chúa Trời ở trong anh em, thì anh em không sống theo xác thịt, nhưng theo Thần Linh”. Tất nhiên, chúng ta vẫn là con người xác thịt, nhưng Kinh Thánh nói điều này từ góc nhìn của Đức Chúa Trời. Chúng ta bắt đầu đời sống thiêng liêng khi còn là trẻ thơ (sách Phi-e-rơ thứ Nhất, chương 2 câu 2), nhưng phải trưởng thành và cho đến khi qua đời hoặc đến khi Chúa Giê-xu trở lại (sách Tê-sa-lô-ni-ca thứ Nhất, chương 4 câu 15 đến 17).

Qua cuộc sống mới với Thần Linh Chúa sống trong lòng, chúng ta không chỉ hiểu biết chân lý và giá trị tâm linh, mà còn có mối quan hệ rất cá nhân, gần gũi với Đức Chúa Cha của chúng ta. Giờ đây, chúng ta có thể gọi Ngài là Cha!” (sách Rô-ma chương 8 câu 15).

Mối quan hệ cá nhân

Từ “cha” trong Kinh Thánh, ngụ ý sự quen thuộc và thân mật vô cùng. Từ điển Kinh Thánh ghi rằng đó là “một từ ngữ thể hiện tình cảm nồng hậu và sự tin cậy cung kính”.

Qua Kinh Thánh, Chúa cho thấy chúng ta có thể có được mối quan hệ cá nhân ấm áp, thân mật với Ngài, vượt xa việc chỉ đơn thuần thừa nhận Ngài là Đấng tạo ra chúng ta và đặt ra những quy tắc đúng đắn giúp cuộc sống chúng ta hạnh phúc và trọn vẹn. Chúng ta là con cái trong mắt Ngài, và được tận hưởng mối quan hệ đặc biệt cùng tình yêu thương chỉ có giữa cha và con. Chúng ta không chỉ là đầy tớ có chủ nhân, mà còn là con trai, con gái có Cha.

Điều này đưa chúng ta trở lại chương đầu của sách Sáng Thế, ghi lại mong muốn của Đức Chúa Trời làm nên loài người như hình và theo tượng Ngài” (câu 26). Cơ Đốc nhân “được dự phần trong bản tánh của Đức Chúa Trời”

Cha yêu thương

Chúa từng bày tỏ chính Ngài cho loài người với vai trò người Cha trong nhiều bối cảnh. Quan trọng nhất là Cha tâm linh. Vì vậy, Cơ Đốc nhân kinh nghiệm Đức Chúa Trời thể hiện mọi phẩm chất của một Người Cha yêu thương. Ngài ban cho chúng ta sự sống; Ngài yêu thương chúng ta; Ngài ban thưởng cho những nỗ lực của chúng ta; Ngài giao tiếp với chúng ta qua Lời Ngài; Ngài sửa phạt chúng ta cách yêu thương; và quan trọng nhất, Ngài sẽ ban cho chúng ta món quà cuối cùng: sự sống vĩnh viễn trong Vương quốc Ngài bởi ân điển Ngài (sách Rô-ma, chương 6 câu 23; sách Ê-phê-sô, chương 2 chương 5), nếu chúng ta ăn năn tội lỗi mình và vâng theo mệnh lệnh Ngài (sách Công vụ, chương 2 câu 38).

Nếu bạn chưa kinh nghiệm về Chúa như một người Cha thật sự, chu đáo, yêu thương, thì bạn vẫn chưa bắt đầu sống cho mục đích mà Chúa đã tạo ra bạn trên cuộc đời này.


Nguồn: lifehopeandtruth.com
Hồng Nhạn
dịch

Mục đích cuộc sống (p.2)

Trở nên thành viên của đại gia đình của Thượng Đế, được yêu thương, được bảo vệ, được phát triển, được thừa kế, thành công và vinh quang là kế hoạch mà Cha đã dành sẵn cho tôi và bạn.

Ảnh bởi Robert Collins trên Unplash

Tình yêu và gia đình

Tiến sĩ Frankl và các nhà thơ đang hướng đến một điều sâu sắc hơn. Tình yêu và gia đình là yếu tố thiết yếu của mục đích sống thật sự. Nhưng còn nhiều điều sâu sắc hơn là những điều mà Tiến sĩ Frankl đã trải nghiệm trong những khoảnh khắc hạnh phúc thoáng qua. Thực tế, có những điều vĩ đại hơn trong mục đích cuộc sống, hơn cả mọi hoàn cảnh tốt đẹp nhất mà con người đã có thể trải nghiệm qua trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Tất cả chúng ta, dù sống trong trại tập trung, lâu đài xinh đẹp hay phòng bệnh ung thư, đều phải đối mặt với một kẻ thù lăm le cướp đi sinh mạng và mục đích sống của mình. Kẻ thù đó chính là cái chết.

Nhưng mục đích Thượng Đế dành cho chúng ta vượt hơn thể xác và cuộc sống tạm bợ này. Chúa cho con người cơ hội để chuẩn bị cho một cuộc sống vĩnh cửu có mục đích và ý nghĩa ngay từ bây giờ! “Ngài đặt sự vĩnh cửu vào lòng con người”. Chúa không tạo ra chúng ta để chỉ cháy bùng như ngọn nến trong một thời gian ngắn. Nhưng nếu chúng ta chấp nhận sứ mệnh và mục đích lạ thường mà Chúa dành cho chúng ta, thì Ngài sẽ khiến chúng ta “sáng láng như các ngôi sao đời đời mãi mãi!” (sách Đa-ni-ên, chương 12 câu 3)

“Đức Chúa Trời là tình yêu thương” (sách Giăng thứ Nhất, chương 4 câu 8). Ngài tạo ra chúng ta và ban cho chúng ta mục đích sống vì Ngài yêu thương chúng ta. Và Ngài muốn chúng ta kinh nghiệm niềm vui đời đời trong tình yêu trọn vẹn và toàn hảo này!

Khi chúng ta nghĩ rằng mọi thứ chẳng thể nào tốt hơn nữa, thì Kinh Thánh trả lời là có thể! Chúa không chỉ muốn yêu thương chúng ta, mà còn là yêu thương chúng ta mãi mãi, Ngài muốn chúng ta trở thành con cái của Ngài! Không chỉ là những bầy tôi trung thành, và thậm chí không chỉ là những người bạn, Ngài muốn chúng ta trở nên con cái chính thức của Ngài!

Con cái của Đức Chúa Trời

“Hãy xem Đức Chúa Cha đã tỏ cho chúng ta tình yêu thương dường nào, mà cho chúng ta được gọi là con cái Đức Chúa Trời; và chúng ta thật là con cái Ngài” (sách Giăng thứ Nhất, chương 3 câu 1). Chúa Giê-xu không ngại ngùng khi gọi những người trung thành đi theo Ngài là “anh em”. Hơn thế, kế hoạch và mục đích Ngài dành cho chúng ta bao gồm “đem nhiều con cái đến vinh quang” (sách Hê-bơ-rơ, chương 2 câu 10 đến câu 11).

Đức Chúa Trời đang mở rộng gia đình của Ngài, và mục đích của cuộc sống chúng ta là trở thành một phần của gia đình đó! Ngài muốn chúng ta trở thành con cái và người thừa kế đời đời của Ngài, cùng hỗ trợ trong công việc của Ngài.

Ảnh bởi Tyler Nix trên Unplash

Được truyền cảm hứng bởi mục đích sống

Nhiều người chế giễu Cơ Đốc nhân là có đầu óc quá “cao siêu” đến nỗi chẳng mang lại lợi ích thiết thực nào cho đời. Nhưng giáo lý Cơ Đốc chân thật và sự thông hiểu đúng đắn về mục đích cuộc sống mới thật sự là thiết thực và có lợi cho cuộc sống này.

Kinh Thánh dạy rằng cuộc sống tạm bợ này là sự chuẩn bị cho cõi đời đời. Chúng ta cần học cách đối xử với người khác như cách chúng ta muốn bản thân được đối xử trong cõi đời đời! Khi hoàn thành sứ mệnh và phát triển trong các phẩm chất tín nhiệm, kính trọng, công bình, trở nên giống như Cha chúng ta, mãi mãi!

Chúng ta đang được huấn luyện để kế thừa gia sản đáng kinh ngạc ngoài tầm hiểu biết của loài người. Những gì chúng ta đang phải trải qua hiện tại là để chuẩn bị cho mục đích đó. Mọi trải nghiệm và thử thách đều là một phần của quá trình rèn tập đó, giúp chúng ta sẵn sàng để sống và quản trị với Chúa Giê-xu trong một ngàn năm và hơn thế nữa! (sách Khải Huyền chương 20 câu 4)

Như Kinh Thánh có ghi: “…những sự đau đớn hiện tại chẳng đáng so sánh với sự vinh quang sẽ đến, mà sẽ được tỏ bày ra trong chúng ta” (sách Rô-ma, chương 8 câu 18).

Mục đích và ý nghĩa cuộc sống của bạn và tôi đã nằm trong kế hoạch vĩ đại của Đức Chúa Trời dành cho con người từ khi Ngài tạo nên loài người, không giới hạn thời gian và không gian. Nó nằm ngoài khả năng hay suy tưởng của con người, nhưng sẽ được tỏ bày rõ cho những ai tìm đến và đón nhận.

Hãy đến với Ngài để nhận biết mục đích và ý nghĩa cuộc sống này cho chính bạn!


Hồng Nhạn dịch

Mục đích cuộc sống (Phần 1)

Tại sao bạn lại được sinh ra? Tất cả chúng ta đều hy vọng mình sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa, nhưng hầu hết vẫn đang mải mê tìm kiếm mục đích cuộc sống. Nhưng Thượng Đế có ý định gì cho cuộc đời chúng ta?
Tại sao bạn được sinh ra? Mục đích cuộc sống là gì?

Nhiều người trong chúng ta quá bận rộn với sự nghiệp, việc nhà và các hoạt động giải trí đến nỗi không có thời gian để suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩa cuộc sống.

Nhưng đôi khi, đâu đó trong tâm trí chúng ta có một cảm giác bứt rứt, rằng cuộc sống không thể nào chỉ có bấy nhiêu. Cuộc sống chắc chắn phải mang một mục đích, để chúng ta theo đuổi và hoàn thành.

Những suy nghĩ như vậy thường xuất hiện trong những giai đoạn chuyển tiếp đầy cảm xúc của cuộc đời: khi chúng ta xa nhà, nhận công việc đầu tiên, kết hôn, sinh con, có một tổ ấm hoặc nghỉ hưu…

Câu hỏi về mục đích cuộc sống cũng đến khi chúng ta mất đi một người thân yêu. Việc đó nhắc nhở rằng một ngày nào đó, chính chúng ta cũng sẽ chết, thôi thúc chúng ta tìm kiếm ý nghĩa sâu sắc hơn của cuộc đời.

Đó là câu hỏi mang tính triết học; nhưng đồng thời, nó cũng là thực tế quan trọng. Biết mục đích của cuộc đời mình, chúng ta cũng sẽ có định hướng đúng đắn. Một cuộc đời có mục đích là một cuộc đời đầy sức sống, phấn khích, và cuối cùng là thành công.

Vậy mục đích của cuộc đời bạn là gì?

Một trải nghiệm lớn

Có phải mục đích cuộc sống là theo đuổi hạnh phúc bằng hài kịch, âm nhạc và các hoạt động giải trí khác? Bằng các chất kích thích tâm trạng? Hay bằng tận hưởng các món ăn ngon và các đặc quyền của người giàu có, nổi tiếng?

Hay bởi các dự án xây dựng đồ sộ, những thành tựu vĩ đại sẽ tạo ra dấu ấn để đời và được ghi nhớ trong tương lai?

Nhiều người đã nỗ lực theo đuổi những điều như vậy để tìm kiếm mục đích thực sự của cuộc sống. Có một người rất giàu có, đã từng trải nghiệm tất cả mọi thứ, nhưng vẫn đi đến một kết luận khó hiểu:

“Tôi chẳng từ điều gì mắt mình ước ao, cũng chẳng cấm điều gì lòng mình ham thích; vì lòng tôi vui vẻ trong mọi công lao của tôi; và đó là phần thưởng tôi đã được trong mọi công lao tôi. Rồi tôi xem xét các công việc tay mình đã làm, và sự lao khổ mình đã chịu để làm nó; kìa, mọi điều đó là sự hư không và theo luồng gió thổi, chẳng có ích lợi gì hết dưới mặt trời”

Chúa Trời đã ban cho vua Sa-lô-môn sự giàu có và trí tuệ tuyệt vời. Những trải nghiệm nhằm tìm kiếm mục đích sống của ông không phải là nửa vời! Dù ông đôi chút hài lòng với những thứ mình đã nỗ lực thực hiện. Nhưng ông cũng như chúng ta, trong những khoảnh khắc suy tư yên tĩnh vẫn tự hỏi: Liệu đây đã là tất cả? Chẳng lẽ tôi được sinh ra chỉ vì những thứ vật chất và tạm thời này? Tất cả đều chỉ là thoáng qua và tạm bợ – như cố gắng bắt lấy ngọn gió vậy.

Nếu tất cả tiền bạc trên thế giới này có thể mua cho chúng ta ý nghĩa và mục đích cuộc sống, thì sự cùng quẫn sẽ dạy chúng ta điều gì?

Ảnh bởi Thanti Nguyen trên Unsplash

Cái nhìn từ đáy vực thẳm

Nghĩ đến giây phút cùng quẫn của 39 con người Việt trong chiếc container của xe tải, chúng ta không ít người sẽ tự hỏi: trong giây phút dưới đáy vực thẳm của linh hồn mình trước cái chết, mỗi người họ nghĩ đến điều gì? Dưới đáy vực thẳm đó vọng lên tiếng kêu của khát vọng sống. Hẳn nó là nỗi ám ảnh cho ít nhiều người trong chúng ta dòng tin nhắn của Trà My Con xin lỗi bố mẹ nhiều! Con đường đi nước ngoài không thành.

Sự cứu rỗi con người được thực hiện thông qua tình yêu và trong tình yêu

Viktor E. Frankl đã trải qua những khốn khổ sâu sắc của con người trong trại tập trung Auschwitz, của Phát-xít Đức, trong Thế Chiến II. Ngay sau chiến tranh, ông đã viết Man’s Search for Meaning/ (tạm dịch Đi tìm ý nghĩa cuộc sống), mô tả những điều kiện sống khốn khổ và mất nhân tính mà các tù nhân đã phải trải qua.

Ngay cả trong cuộc diễu hành lúc rạng sáng lạnh tê người, hứng chịu những cú đánh tàn bạo, tâm trí ông vẫn tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống qua những suy nghĩ sống động về vợ mình:

“Một ý nghĩ lướt qua tâm trí tôi: lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy lẽ thật, điều đã được rất nhiều nhà thơ phổ thành lời hát, điều được rất nhiều nhà tư tưởng tuyên bố là sự khôn ngoan cuối cùng. Lẽ thật ấy: tình yêu là mục đích tối thượng và cao cả nhất mà con người có thể khao khát. Sau đó, tôi hiểu được ý nghĩa của bí mật lớn nhất mà thơ ca, tư tưởng và niềm tin của con người cần phải truyền đạt: Sự cứu rỗi con người được thực hiện thông qua tình yêu và trong tình yêu. Tôi hiểu được làm sao mà một người không còn gì trong thế gian này vẫn có thể hạnh phúc, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi suy ngẫm về người mình yêu. Ở một hoàn cảnh tột cùng khó khăn, không có cách nào để người ta hành động tích cực, khi điều duy nhất chúng ta có thể làm là chịu đựng đau khổ; thì thông qua việc chiêm ngưỡng hình ảnh người mình yêu trong tâm trí, chúng ta sẽ đạt được sự trọn vẹn.”

Thật là một suy nghĩ tốt đẹp, dù bi thảm. Vợ của Viktor Frankl đã chết trong trại tập trung, và ông không bao giờ có cơ hội gặp lại bà.

Con người với nỗi khắc khoải, ráng sức dò tìm mục đích và ý nghĩa của cuộc sống. Nhưng nó không nằm trong khả năng đơn độc của con người để có thể nhận biết mục đích đó và làm đầy thỏa ý nghĩa cuộc sống mình, nếu không phải trong sự nhận biết Đấng Sáng Tạo duy nhất là nguồn gốc của sự sống mình. Phần tiếp theo chúng ta sẽ khám phá mục đích mà Chúa Trời đã tạo dựng bạn và tôi là gì, cho ý nghĩa gì.


Hồng Nhạn dịch

Người Cha Chờ Đợi

Người ta nói với tôi rằng lần đầu tiên Sanh (tên nhân vật được giữ kín) lên lầu thượng của khách sạn, anh rất sửng sốt. Anh ta không bao giờ nghĩ rằng có những việc như vậy. Mỗi phòng có một cửa sổ nhìn ra hành lang và trong mỗi phòng có một cô gái. Một số trông lớn tuổi và đang đùa giỡn. Nhưng nhiều cô chỉ có mười hai hoặc mười ba, và có em nhỏ hơn nữa. Họ trông bối rối và sợ hãi.
Ảnh bởi Liane Metzler trên Unplash

Đây là lần đầu tiên Sanh bước vào thế giới mại dâm của xứ Bangkok. Tất cả đều bắt đầu trong sự ngây thơ khờ dại, nhưng chẳng bao lâu anh đã bị sa vào tội lỗi như một miếng gỗ trong một dòng sông giận dữ. Dòng sông này quá mạnh và quá nhanh đối với anh.

Chẳng bao lâu anh bắt đầu bán thuốc phiện cho những khách hàng và thương lượng để đưa du khách đến khách sạn. Anh đã hạ thấp đến độ giúp đỡ mua bán những thiếu nữ, thiếu niên, một vài em chỉ chín hoặc mười tuổi. Đây là một sự thương mại ghê tởm, và anh trở thành một trong những “nhà thương mại” trẻ tuổi và quan trọng.

Sanh trở thành một nhân vật chính yếu trong những nhà thương mại lớn nhất và ghê tởm nhất trên thế giới: kinh doanh về tình dục ở Thái Lan. Người ta ước lượng rằng có trên 10% của tất cả thanh thiếu niên nữ ở Thái Lan trở thành gái mại dâm. Những lầu thượng của đa số các khách sạn được dùng làm điều này. Những phòng sau của các sàn nhảy, tiệm rượu cũng vậy. Mặc dù việc làm này không được khuyến khích bởi gia đình vua chúa của Thái Lan, nhiều gia đình nghèo khổ vẫn bán con gái của họ để trả nợ. Ai biết được các em bé, nhiều em chỉ mười tuổi, nét mặt sợ hãi này sau này sẽ trở nên như thế nào sau khi các em không còn “hấp dẫn” nữa?

Sanh làm nhục gia đình và danh dự của cha mình. Anh đã đến Bangkok để trốn thoát khỏi cuộc sống buồn tẻ ở thôn quê. Anh ta đã tìm được sự thích thú, và khi sống giàu có trong cuộc sống bẩn thỉu này, anh đã trở nên rất nổi tiếng. Nhưng chẳng bao lâu, thế giới của anh bắt đầu sụp đổ. Nhiều điều không may đã xảy ra cho anh: anh bị cướp và khi bắt đầu gây dựng lại, anh bị bắt giam. Tất cả mọi việc đã thất bại. Có tiếng đồn trong xã hội đen rằng anh là mật vụ của cảnh sát. Cuối cùng, anh bị hất hủi và sống trong một xó bẩn thỉu kế bên đống rác trong thành phố.

Ngồi trong xó này, anh nhớ về gia đình anh, nhất là cha anh. Anh nhớ lời cha anh trước khi anh lìa nhà ra đi: “Cha đang chờ đợi con”. Cha anh là một Cơ Đốc nhân từ ở một làng ở miền nam, gần biên giới Mã Lai. Liệu cha anh vẫn chờ đợi anh sau tất cả những gì anh đã làm, gây hổ nhục cho danh dự của gia đình không? Liệu cha anh sẽ tiếp nhận anh về nhà sau khi anh đã khước từ tất cả những gì anh học về Chúa? Đã có tiếng đồn về đến thôn làng của gia đình anh về cuộc sống tội lỗi và tội ác của anh.
Cuối cùng anh ta nghĩ ra một chương trình.

Anh viết, “Cha yêu dấu, con muốn quay về nhưng con không biết cha sẽ nhận con sau khi tất cả những điều con đã làm. Con đã phạm tội rất lớn đối với cha, xin cha tha thứ cho con. Tối thứ bảy này con sẽ ngồi trên xe lửa đi ngang làng chúng ta. Nếu cha còn đợi chờ con, xin cha treo miếng vải trên cây bồ đề trước nhà cho con biết”.

Ảnh bởi Douglas Hawkins trên Unplash

Trên chuyến xe lửa về nhà, anh suy nghĩ về cuộc đời tội lỗi của anh. Anh biết cha anh có toàn quyền để từ chối gặp lại anh. và khi chiếc xe bắt đầu về đến làng, anh ta trở nên rất lo lắng. Anh sẽ phải làm gì nếu không có miếng vải treo trên cây trước nhà?

Ngồi đối diện với Sanh là một người lạ nhân từ đã để ý rằng chàng trai đồng hành với mình bắt đầu trở nên rất lo lắng. Cuối cùng Sanh không thể chịu đựng áp lực trong lòng nữa. Câu chuyện của anh tuôn tràn ra. Anh chia xẻ với người này tất cả. Khi họ bắt đầu vào làng, Sanh nói: “Ông ơi, tôi không thể nhìn được. Ông có thể nhìn xem cho tôi không? Nếu cha tôi không tiếp nhận tôi về nhà thì sao?”

Sanh vùi đầu mình giữa hai đầu gối. “Ông có thấy không? Trong làng chỉ có một nhà có cây bồ đề trước cửa”.

“Anh ơi, cha anh không có treo một miếng vải… Hãy nhìn xem! Này, ông ta đã bao phủ trọn cây bồ đề bởi rất nhiều tấm vải đỏ”. Sanh không thể tin được mắt anh. Thật vậy cây bồ đề đã được bao trùm, và trước sân người cha già của anh đang vui mừng nhảy nhót và đang vẫy một miếng vải đỏ! Người Cha của anh chạy đến gần xe lửa. Khi xe dừng tại trạm, người cha ôm chầm lấy người con, nước mắt tuôn ra vì vui mừng “Cha đã chờ đợi con!” ông ta lớn tiếng reo mừng. (*)

Câu chuyện này nhắc tôi đến câu chuyện trong Kinh Thánh ‘Người con trai hoang đàng’ đã được đăng tải. Nhưng giờ đây câu chuyện này có thể được nhìn từ lăng kính của một ‘Người cha chờ đợi’. Quả là một hình ảnh tuyệt đẹp về Chúa, là một người Cha, được bày tỏ qua câu chuyện này, thể hiện các khía cạnh phẩm chất của người cha, cũng là tấm lòng của Cha Trên Trời.


(*) Trích từ “Tấm Lòng Cha Trên Trời” bởi Floyd Mcclung Jr.